Ngũ Quyền Nhất Thống
Buổi tối
Phá Ma Kiếm đã về đến Sài Thành. Chàng ghé vào một nhà hàng bên
bờ kênh, tìm cái bàn trống ngồi vào rồi gọi thức ăn. Bỗng chàng
nghe ba thực khách ngồi bàn chếch chếch về bên trái, trước mặt chàng thầm thì
to nhỏ với nhau.
- Được rồi để tôi gọi.- Một người khác vừa nói
vừa vận công sử dụng Liên Lý Thoại- Thưa đồng môn, em Minh đây! Xin cử
thêm một đồng môn nữa đến hỗ trợ, có thêm kẻ lạ mặt.
Theo hướng nhìn của chúng, Phá Khách hiểu ra
đám nầy là mật giáo nha đang giả vờ ăn uống để theo dõi bốn thực khách ở bàn
cách đó không xa. “ Vậy là bốn thực khách đàng kia là bọn phản tặc chống Giáo.
Sao mà chỗ nào cũng gặp bọn phản tặc thế này?” chàng thầm nghĩ.
- Ngồi độc ẩm thì buồn
lắm, cho phép ta ngồi với cho vui.
Phá Ma ngước nhìn lên, thấy một lão
già ăn mặt rách rưới ra chiều là người của Cái Bang,
lướt đến bên cạnh chàng với thân pháp cực nhẹ đến nỗi chàng
không hay biết và nói những lời vừa rồi. Nghĩ đây là một cao nhân
hàng nhiều túi của Cái Bang nên chàng lễ phép mời ngồi.
- Chẳng hay lão
bối ở vị trí nào trong Cái Bang?
Lão già ăn xin cười:
- Làm gì còn Cái Bang nữa. Giang hồ bây giờ chỉ
độc có Giáo mà thôi, chẳng còn bang phái môn hội gì sấc. Ngươi không chê ta tồi
tàn rách rưới thì cứ uống với nhau một ly.
Phá Ma nhớ lại sách vở nói rằng một hiệp khách
giang hồ thì phải ngang tàng hào khí, chàng liền tỏ ra y như vậy uống liền mấy
ly với lão già.
Sau đó chàng định qua
lão già tìm hiểu chuyện giang hồ thì thấy một mật giáo nha mới chạy đến nhập
bàn với ba giáo nha cũ. Giáo nha tên Minh thầm thì nói với giáo nha mới:
- Tên đầu đinh liệt một tay một chân mặc áo
trắng ấy là Bọ Quê Văn chủ võ đài Quê Tớ; tên răng hô mặc áo xanh là Gia Nô Ký,
chủ võ đài Gia Nô đã bị đánh sập; tên xấu trai thấp nhỏ ốm đói đó là Đỗ Quân
Thi rất dẻo miệng và có nhiều bài thơ nổi tiếng. Ba tên văn, thi, ký này hay
tập trung nhậu nhẹt ở đây để bàn chuyện chống Giáo. Hôm nay lại có kẻ lạ mặt là
tên mặc áo đỏ, tóc dài ấy không biết từ đâu xuất hiện. Đồng môn có nhiệm vụ
theo dõi và sau đó xác minh lý lịch hắn.
Phá Ma thầm nghĩ, ta phải tập trung lắng nghe
bốn tay phản tặc bên kia âm mưu bàn tính việc gì mà đám giáo nha phải cử người
canh gác cẩn mật như vậy.
Nhưng lắng nghe đám thực khách bên kia nói
chuyện một hồi, Phá Ma hoàn toàn thất vọng vì họ nói toàn chuyện ăn chơi nhảy
múa chẳng liên quan gì đến chuyện võ nghệ hoặc chuyện phản Giáo. Thỉnh thoảng
họ có nhắc đến võ đài nầy, võ đài nọ rồi nói gì đó về Giáo đài, Dân đài mà Phá
Ma chẳng hiểu chút gì. Chàng ngước mắt nhìn qua lão già ăn xin như muốn hỏi.
Hiểu ý, lão già ăn xin cất tiếng thì thầm bên
tai vừa đủ cho chàng nghe:
- Khi Ma Giáo lên thống lĩnh giang hồ, có chủ
trương độc tôn võ nghệ, cấm tiệt hết các môn phái võ khác, chỉ cho lưu truyền
và luyện tập một môn võ của Ma Giáo mà thôi. Để củng cố sự độc tôn này, Ma Giáo
chỉ cho phép các cơ quan và nô hội của Giáo mở võ đài để thao diễn võ nghệ, cá
nhân hoàn toàn không được phép lập môn phái cũng như mở võ đài. Có đến gần 1000
võ đài của giáo ở khắp mọi nơi gọi là Giáo đài, chuyên để thao diễn võ nghệ của
Giáo. Nhưng dân chúng suốt ngày cứ phải xem đi xem lại các môn Bạo Trấn Áp đao
thức, Giai Tranh Cấp Đấu quyền, Khống Vu Chủ Mụp pháp, Hắc hóa Công, Giáo Nô
Bái Giáo Tổ…thì không khỏi không chán đến tận cổ, Giáo đài mở ra khắp nơi nhưng
không mấy ai vào xem, kể cả giáo chúng. Để đáp ứng nguyện vọng của
mọi người, về sau các hiệp khách giang hồ âm thầm mở các võ đài tư. Ban đầu chỉ
vài người, sau lan rộng lên thành phong trào, ai ai cũng có thể mở võ đài tư.
Lúc Giáo phát hiện ra thì đã quá trễ vì có đến hàng triệu võ đài thì làm sao mà
dẹp hết được. Hơn nữa để dẹp võ đài tư thì cần đến trí tuệ chứ
không phải võ công, mà trí tuệ là món hàng quá xa xỉ đối với Giáo. Võ
đài tư được thao diễn đủ loại môn phái võ công nên thu hút lượng người vào xem
đông đảo. Loại võ đài tư nầy được giang hồ đặt tên là Dân Đài để phân biệt với
Giáo Đài.
- À, Dân đài là võ đài do dân lập ra, Giáo đài
là võ đài của Giáo.- Phá Ma tỏ ra am hiểu.
- Cũng còn gọi là Tả Ngạn Đài và Hữu Ngạn Đài để
phân biệt với nhau.- Lão già tiếp lời- Gia Nô Ký ngồi ở bàn đàng kia là một
hiệp khách hành nghề dư luận, trước đây là chủ một Dân đài có tên là Gia Nô đài
chuyên thao diễn võ công của chính mình, thu hút đông đảo người xem nhưng chẳng
bao lâu sau bị Giáo cho người đến đánh sập. Hiện nay vị hiệp khách này vẫn
thỉnh thoảng thao diễn võ công ở Quê Ta đài và Sàm Huynh đài, là hai trong số
nhiều dân đài rất nổi tiếng. Quê Ta đài do hiệp khách Bọ Quê Văn, là một văn
nhân làm chủ, ban đầu chỉ dành thao diễn võ công của chính mình nhưng về sau
thu hút rất nhiều các hiệp khách giang hồ nổi tiếng khác tham gia. Hiệp khách
Đỗ Quân Thi là thi nhân cũng có một dân đài chỉ dành cho chính mình thao diễn,
nhưng về sau chàng lại hay lên dân đài Quê Ta và Sàm Huynh để thao diễn võ công.
Biết có giáo nha đang theo dõi nên ba hiệp
khách ấy chẳng dại gì mà bàn chuyện võ sự.
Thế nhưng hiệp khách giang hồ đã rượu đủ tứ mà
không bàn đến chuyện võ sự bèn chi cho họ ăn mà không cho họ làm chuyện ấy. Quả
nhiên một lát sau họ lại đem chuyện các Mị Sĩ ngớ ngẫn ra châm biếm. Nào
Mị sĩ Ai Cu Cao đòi làm cao tốc thiết lộ để giang hồ khỏi cần đến thuật
khinh công. Nào Mị sĩ Vô Tâm Thảo ngốc nghếch cho rằng mình đã có
phát hiện động trời là giá rau ở ruộng rau quê nhà rẻ hơn rất nhiều so với giá
rau dọn lên mâm ở đại cao lâu tận phương Bắc. Nào Mị sĩ Hạ Dân Trí cho
rằng những kẻ đi biểu tình phản Lạ đều là trí tuệ thấp và bị kẻ xấu
xúi dục chống Giáo. Nào Mị sĩ Hồng Y Lang vì lúc ăn nhậu lỡ hứa với bạn bè
nên đòi làm ra Văn Thi Lệ lãng xẹt mà ngay cả y cũng chẳng biết để làm gì. Nào
Mị sĩ Rấm Thối Đều đã siêu nịnh Tổng Quản Giáo qua phát biểu giữa Mị Viện:
Tổng Quản Giáo anh minh tài giỏi, không thấy ngài cố công rặn sao mà rấm ngài
lại lan tỏa thối đều xuống tận mọi người. Ngài dạy bảo doanh gia chúng con vận
công vào đâu để làm ra rấm được như vậy.
Rồi họ cười rỡn quan tổng trưởng Đinh
Hét Lên nổ vang trời để rồi lạc vào ma trận giao thông chưa tìm được lối ra,
quan tổng trưởng Vương Dừng vấp trận hỏa công phải cụp đuôi đình lại mọi sự.
Rồi chuyện hữu nhị Tam Đua. Rồi chuyện Mị Viện trưởng tuyên bố giang hồ Ta và
giang hồ Lạ là hai anh em cùng dắt tay nhau tiến lên thiên đường Ma Giáo…
Người lạ mặt áo đỏ than:
- Đó là những sản phẩm nhố nhăn của thời Ngũ
Quyền Nhất Thống
Nghe đám hiệp khách ấy bỡn cợt, Phá Ma hoàn
toàn chẳng hiểu mô tê.
Dường như biết những thắc mắc trong đầu của
Phá Ma, lão già lại thầm thì giải thích:
- Làm sao ngươi hiểu được cái bộ máy thống trị
phức tạp và đồ sộ mà Giáo lập ra để củng cố uy quyền giang hồ nhất thống, muôn
năm trường trị của mình. Bộ máy ấy gồm: Hệ thống của Giáo đứng trên tất cả làm
lãnh đạo, rồi tiếp theo là hệ thống cai trị- đứng đầu là Tổng Quản Giáo và
các Tổng Trưởng, hệ thống mị dân - đứng đầu là Mị Viện bao gồm nhiều Mị Sĩ, hệ
thống tư pháp là các Giáo tòa, hệ thống thông tin dư luận là các Giáo đài
và chưa kể đến hệ thống các nô hội. Năm hệ thống đó đại diện cho ngũ quyền đều
nằm trong bàn tay của Giáo nên gọi là Ngũ Quyền Nhất Thống rất xa lạ với Tam Quyền
Phân Lập ở các giang hồ quốc tế.
Bộ máy cai trị như vậy rãi đều từ trung ương
xuống các cấp thành, phủ, huyện, xã với một lực lượng quan chức khổng lồ đông
gấp 5 lần số quan chức trong bộ máy Tam Quyền Phân Lập thông thường. Rất đông
nhưng chẳng ai có việc gì làm, không làm việc gì nhưng vẫn phát lương, nhưng
tiền thu thuế không đủ phát lương nên lương rất thấp, lương rất thấp nhưng quan
chức của Giáo vẫn sống giàu sang, tiền của ăn chơi xênh xang không biết ở đâu
ra. Có hai quan chức giao thông rất nhỏ mà mỗi ván cờ đã cược nhau đến 5 tỷ
đồng. Có quan chức bị mất trộm tiền tỷ giấu trong nhà. Còn quan chức cao cấp
thì ăn chia có tới hàng ngàn tỷ, con cái thao túng hết các ngành làm ra tiền…Hề
hề, từ đó đồng dao có câu: Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
Phá Ma nói:
- Nghe giọng điệu của lão bá, có vẻ như bất mãn
lắm. Hay là lão bá cũng là phản tặc chống Giáo như đám người bên kia?
- Khà, khà..Phản tặc chống Giáo! Ta là phản tặc
ư…
Nói chưa xong mấy câu chế nhạo, lão già đã
đứng lên phi thân đi mất. Phá Ma ngạc nhiên nói:
- Lão già ăn mày bí ẩn nầy là ai? Hay
là ta phóng theo lão để tìm hiểu.
An Sa
Kỳ
sau: Giang Hồ Đệ Nhất Mỹ Nhân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét