trang chủ

05/02/2013

TRONG CÕI ÂM TY


TRONG CÕI ÂM TY

Tin ông Sơn Nguyễn vừa đột ngột qua đời tại nhà riêng đã làm mọi người trong công ty bàng hoàng sửng sốt. Không thể tin nổi ! Mới tối qua ông còn chủ trì buổi chiêu đãi đoàn khách hàng tại một khách sạn thuộc hàng năm sao. Mà ông là người có sức khỏe tuyệt vời, trước tới giờ đâu có đau ốm gì ! Chả nhẽ một vụ mưu sát hoặc giết người cướp của ? Không ! Ngôi nhà của ông không có dấu hiệu bị đột nhập từ bên ngoài, đồ đạc trong nhà không hề bị xáo trộn, cũng chẳng mất mát; trên thân thể ông không có thương tích, dù chỉ một vết tím bầm xây xước hay dấu kim châm, nghĩa là chẳng có dấu vết gì của các loại hỏa khí, hung khí, ám khí, độc dược… Vậy thì một vụ tự sát ? Càng vô lý, bởi trên hiện trường không có dao súng dây thừng kim tiêm, đến cả các thứ dược phẩm đáng ngờ cũng không, nghĩa là không có bất cứ thứ gì thường dùng cho một cuộc tự sát. Với lại một người tính tình quyết đoán, khí chất mạnh mẽ, sức khỏe dồi dào, lại đang ngời ngời công thành danh toại như ông, việc gì phải quyên sinh ?

Dư luận xôn xao bàn tán. Mọi người huy động hết sức hiểu biết cùng trí tưởng tượng, kể cả vốn sống thu được qua phim trinh thám, phim kinh dị…, để phỏng đoán về nguyên nhân cái chết của ông Sơn Nguyễn, nhưng không có giả thiết nào đứng vững. Người nhà cũng chẳng hay biết gì hơn. Vợ ông mới khai trương khách sạn phòng trọ “Mộng Mơ” nên gần tháng nay ở luôn đó để tiện kinh doanh. Con gái ông đã lấy chồng. Con trai, kỹ sư Hoàng, sống cùng vợ với đứa con nhỏ ở trên gác. Tuy là “tam đại đồng đường” nhưng tuổi tác, công việc, sở thích, thói quen không giống nhau nên thời gian và nếp sinh hoạt cũng khác, cha con ông cháu mỗi tuần họa hoằn mới giáp mặt một vài lần.
Tối đó Hoàng chỉ biết bố anh về nhà lúc gần nửa đêm vì có nghe tiếng ô tô dừng trước cổng, tiếng mở cổng, rồi tiếng hai con béc giê sủa ăng ẳng mừng rỡ. Sáng ra như thường lệ, anh chở vợ con đi ăn sáng, đưa con tới trường mẫu giáo rồi đến nơi làm việc. Khi hay tin bố mất, anh sững sờ ngơ ngác, không tin đó là sự thật. Vậy là ông cụ “ra đi” không một câu trối trăng, một tờ di chúc…
Nguyên nhân bí ẩn cùng những tình tiết bí hiểm xung quanh cái chết của ông Sơn Nguyễn làm mọi người đau đầu. Khủng bố chính trị ? Án mạng hình sự ? Tự sát ? Đột quỵ ?… Họa chăng chỉ người trong cuộc – tức cố tổng giám đốc công ty khai thác tài nguyên Sơn Nguyễn – mới tỏ rõ ngọn ngành…
Đêm hôm đó vừa chợp mắt được mấy phút, ông Sơn Nguyễn đã gặp ác mộng. Ông mơ thấy mình đi dạo trong vườn nhà, trời đang nắng đẹp bỗng dưng tối mờ, một cơn gió cuộn tới làm lá khô bay rào rào, thoáng chốc khí lạnh ngập khắp vườn. Người sởn gai ốc, ông quay lưng về hướng gió lấy tay che bụi, bỗng nghe tiếng gọi văng vẳng : “Sơn Nguyễn…”, ngẩng đầu lên đã thấy hai bóng người đen ngòm không rõ mặt mũi đứng lù lù ngay bên cạnh. Ông rợn người lắp bắp : “Các…các anh…là ai ?…” Một tiếng cười khẩy, rồi giọng nói lạnh lùng : “Đừng hỏi ! Ngươi đã bị bắt ! Hãy đi theo bọn ta !”. Ông hoảng hốt kêu lên : “Các anh không có quyền ! Tôi là…”, chưa hết câu đã bị hai kẻ lạ mặt vươn những cánh tay dài ngoẵng lạnh toát xốc nách lôi đi.
Một cơn đau nổ bùng trong lồng ngực rồi thốc lên đầu làm ông tê dại choáng váng, người hụt hẫng như đang lơ lửng bay, chỉ nghe tiếng gió rít vèo vèo bên tai mà không còn biết bị kéo về phương nào. Lúc định thần lại đã thấy đến bên một con sông rộng có chiếc cầu đá bắc ngang, đầu cầu cắm biển báo hiệu lối đi một chiều, dưới cầu nước chảy cuồn cuộn như ngựa lồng tung bọt trắng xóa. Hai kẻ lạ mặt vẫn túm chặt lấy ông lướt vùn vụt, loáng cái đã ra đến giữa cầu. Nhìn xuống dưới thấy xoáy nước cuộn hun hút sâu đến chóng mặt, phía bên kia đen kịt âm u không thấy bờ. Nhớ tới tấm biển báo cắm đầu cầu, ông chợt hiểu đây là cây cầu “có đi không về”, bất giác người mềm nhũn, lạnh toát.

Qua hết cầu thì nghe có tiếng hô : “Quỷ vương đã về…”, rồi một đám đông nhốn nháo ào tới. Ông Sơn Nguyễn khiếp kinh hồn vía khi thấy xung quanh toàn quỷ đầu trâu mặt ngựa lông lá nâu nâu đỏ đỏ múa may nhảy nhót thét lác ầm ĩ. Một con quỷ lùn cầm tràng phan đi trước, quỷ vương túm tay ông lôi đi, cả bọn hò hét tiền hô hậu ủng láo nháo kéo theo. Lát sau tới trước một tòa thành bằng đá, trên cổng tam quan treo tấm biển to tướng có dòng đại tự ánh vàng lấp lánh : “Cõi U Minh – Điện Diêm la”. Ngoảnh lại, thấy lũ quỷ đã biến đâu mất cả.
Đang ngơ ngác, bỗng nghe tiếng gọi rền như sấm : “Truyền cho tên Sơn Nguyễn vào chầu…”. Hai quỷ vương lúc nãy chạy ra, đẩy ông Sơn Nguyễn bước vào cổng phụ. Trong điện âm u lạnh lẽo, ánh son ánh vàng mờ mờ tỏ tỏ. Ông nhắm tịt mắt, mặc cho hai quỷ lôi đi. Lúc được dừng lại, mở mắt nhìn lên thấy trước mặt mười vị vua âm phủ ngự trên mười chiếc ngai sơn son thếp vàng, vị nào cũng mũ miện long bào oai nghi lẫm liệt, nhưng hình rồng phượng thêu trên áo có màu khác nhau. Ông Sơn Nguyễn vội sụp xuống lạy :
- Hạ… hạ thần dập đầu… khấu… khấu kiến.. thập vị Diêm vương.
Các vị vua ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau : “Nó nói cái gì thế ?”.
Vị vua mặc long bào thêu rồng đen gật gù ra vẻ hiểu biết :
- Đấy là lối xưng hô trong triều vua Càn Long đời nhà Thanh nước Tàu !
- Sao lại thế ? Coi chừng bắt nhầm người. Đã tra sổ tử chưa ?
- Nhầm là nhầm thế nào ! Y tên Nguyễn Sơn Nguyễn, thọ năm mươi ba tuổi.
- Chết thật ! Người thế kỷ hai mươi mốt mà còn cổ lỗ đến thế ư ?
- Không phải! – Vẫn vị “Rồng đen” nói – Tay này đúng người đương đại, chỉ vì xem phim Tàu nhiều nên nhập tâm. Trên dương gian các đài truyền hình đang chiếu phim võ hiệp Tàu mỗi ngày
Vị vua mặc long bào thêu rồng vàng gắt :
- Thôi, xin các ngài tuyên chiếu đi cho ! Còn mấy chục “nhân” vừa bắt xuống đang chờ ngoài kia kìa ! Cứ dông dài mãi, đến tối cũng không xong việc.
Vị “Rồng đen” cau mặt :
- Ngài cáu gắt làm gì ! Tại trên dương gian dạo này tội phạm nhiều, chứ chúng tôi nào có lỗi ! – Đoạn vỗ bàn đánh “rầm”, cao giọng – Sơn Nguyễn nghe đây ! Có đơn khiếu kiện ngươi gửi đến điện Diêm La. Quá trình điều tra bước đầu thấy đúng ngươi đã phạm tội, nay bắt xuống âm phủ tra xét. Giao cho phán quan Chu Miên điều tra, sau sáu tháng phải hoàn tất hồ sơ để luận tội…
Phán quan Chu Miên người gầy đét, mặc chiếc áo chùng đen có mũ chụp trùm kín từ đầu tới chân, chỉ chừa lại mỗi khuôn mặt vêu vao da bọc xương. Ông ta đi đâu cũng cắp kè kè cái tráp màu đen trông giống tráp thầy cúng. Giọng nói của Chu Miên rè rè nhưng cách phát âm chậm rãi từ tốn, lối xưng hô nhã nhặn lịch thiệp nên nghe cũng dễ chịu. Qua mấy ngày thẩm vấn, ông ta chưa một lần nặng lời hay gắt gỏng. Nhưng đấy chỉ là vẻ bên ngoài. Ông Sơn Nguyễn tự nhắc mình phải hết sức cẩn trọng vì nhận thấy tuy phán quan hỏi qua loa phần lí lịch ba đời, nhưng lại hết sức tỉ mỉ, sắc sảo khi hỏi về quá trình bản thân. Lo nhất là đến lúc này vẫn chưa biết ai gửi đơn kiện, và kiện về việc gì ?
Qua nhiều giờ vắt óc suy nghĩ, ông Sơn Nguyễn chợt hiểu : người kiện phải là kẻ có mắc mớ với ông ở dương gian nhưng đã thác xuống âm phủ, nếu không hắn ta đã gửi đơn đến cơ quan công quyền rồi… Ông trằn trọc soát lại những người từng quan hệ mới chết trong vài năm trở lại, chợt bật dậy vỗ đùi đánh “đét” : thằng Dụ ! Đúng là thằng này rồi ! Dụ là đệ tử thân tín, nhân viên cấp phòng trong công ty. Dạo đầu năm hắn “xin” ông cái chức trưởng phòng tài chính, chồng trước năm chục triệu, và hứa sau sẽ đưa tiếp ngần ấy nữa. Việc chưa xong thì hắn bị tai nạn xe máy, chết cách đây hai tháng.
Tự dưng ông thấy phấn chấn. Biết đối thủ rồi sẽ có cách “thoát”. Ông đã từng ứng phó những vụ căng hơn nhiều. Nhưng… đấy là lúc ở dương thế, chứ ở đây biết xoay xở ra làm sao ? Mà cho dù thắng kiện cũng thành ma rồi, chẳng cách nào sống lại được nữa. Giờ này trên kia chắc thân xác ông đã sình lên, bắt đầu thối rữa… Tức quá ! Tức muốn phát điên lên được ! Chỉ vì năm chục triệu mà hắn dám bắt ông chết theo. Mà đấy là lỗi tại hắn tham ăn tục uống, quá chén đến nỗi lao đầu vào xe ô tô vỡ sọ chết, chứ ông nào thất hứa ! Đồ vong ân bội nghĩa ! Hắn không nghĩ rằng ông đã hết lòng ưu ái hắn. Phòng tài chính là bộ phận chuyên quan hệ giao dịch “mềm cứng”, nắm về tiền bạc từ tứ phương. Để có được cái ghế béo bở ấy, hẳn có người bỏ ra tiền tỉ cũng chẳng tiếc, vì khi hạ bút ký vào hợp đồng cùng giám đốc, là thấy tiền vô túi áo khỉ. Đúng là “làm ơn mắc oán” !

Xưa nay chẳng ai dạy câu “chọn mặt nhận vàng” !… Mà suy cho cùng, chính bà mập nhà ông là người có lỗi. Khi không đang yên đang lành lại đùng đùng nổi máu kinh doanh, đập luôn ngôi nhà ở phố xây khách sạn. Công trình tốn mấy tỉ bạc, bà thúc ông phải bỏ ra một tỉ, nói là “của chồng công vợ”. Tất nhiên một tỉ đồng chẳng to tát gì, nhưng lâu nay ông chỉ giữ trong người tiền lẻ, thường chẳng bao giờ quá dăm chục triệu. Ông không gửi ngân hàng, cũng không trữ ngoại tệ. Thời buổi bây giờ đầy rẫy bất trắc : xung đột, khủng bố, thiên tai…, ai biết đồng “đô” đồng “tệ” hay đồng “ơ-rô” mất giá lúc nào. Chỉ có vàng là tồn tại mãi. Xưa tới giờ mặc cho thời cuộc biến đổi thế sự thăng trầm, vàng vẫn giữ nguyên giá trị, cũng không sợ ẩm mục mối mọt mà giá trị cứ tăng không trồi sụt. Ông không muốn số vàng của mình bị “hao gầy” đi một ít bởi ý thích nhất thời của vợ. Lớn tuổi rồi, con cái đều đã thành đạt, trong nhà giờ chẳng thiếu thứ gì, việc gì phải bỏ cả đống tiền ra kinh doanh để rồi ngày đêm thấp thỏm lo âu, phấp phỏng kiếm từng đồng tiền lẻ. Nghĩ là nghĩ vậy thôi, chứ đằng nào cũng phải kiếm cho bà vợ một tỉ.
Thực hiện chủ trương chung, công ty bèn tiến hành rà soát nhân sự, luân chuyển sắp xếp lại đội ngũ lãnh đạo công ty nhằm làm cho bộ máy hoạt động tích cực hiệu quả hơn. Phẩm chất – năng lực – trình độ là những yếu tố hàng đầu. Từng đơn vị công ty con tiến hành thảo luận, kiểm điểm, bỏ phiếu tín nhiệm nhân viên. Đích thân giám đốc Sơn Nguyễn cùng mấy vị chủ chốt làm việc với từng phòng, ban. Bầu không khí trong cơ quan trở nên sôi nổi, náo động. Mỗi ngày có hàng chục tin đồn, tin nào cũng nóng hổi : Ông A. nghỉ hưu; Ông B. phải chuyển đi; Cậu C. sắp thay ông D.; Bà E. quan hệ bất chính với ông F.; Bằng đại học của ông Y. là bằng giả… Thực hư chẳng biết thế nào, nhưng những tin đồn ấy đã làm cho cuộc chạy đua giành ghế và giữ ghế trở nên hết sức khẩn trương, quyết liệt và nóng bỏng. Nghe đâu những chức vụ quan trọng gần như được “đấu giá”. Nhưng đấy chỉ là luận điệu bậy bạ của những kẻ xấu bụng lâu nay vốn ghen ăn tức ở, giờ thấy “ăn không được thì đạp đổ”, chẳng nên tin làm gì ! Ít lâu sau, ông Sơn Nguyễn đưa cho vợ đủ một tỉ để kịp hoàn thiện khách sạn “Mộng Mơ”.
Thực ra đến bây giờ nghĩ lại ông mới oán vợ, chứ lúc đó ông chỉ trách bà quá nôn nóng, ví như cái chức trưởng phòng tài chính mà tính có trăm triệu, khác gì nông dân đi bán lúa non !
Phán quan Chu Miên tới, trao cho ông Sơn Nguyễn hai ngàn tiền vàng. Ông tròn mắt kinh ngạc. Chu Miên bảo : “Người nhà ông gửi xuống. Trên ấy vừa đốt vàng mã khai mộ cho ông. – Lại chìa ra tờ phiếu chuyển tiền – Ký  nhận vào đây. Ngài thuộc loại trọng phạm đang trong diện điều tra nên tôi mới nhận hộ, chứ người khác thì cứ ra bưu cục mà lãnh”. Ông Thái Nguyễn đọc phiếu chuyển tiền, đâm thắc mắc :
- Trong này ghi những bốn ngàn tiền vàng, sao tôi chỉ nhận được có một nửa ?
- Thế còn cước phí đâu ? Ngài tưởng hễ cứ người nhà “hóa vàng” xong là mọi thứ từ cõi trần bay vèo tới tay ngài chắc ? – Phán quan ngưng một lát, lại nói tiếp – Kể ra cước phí bây giờ khá cao. Dạo này chi phí nhiều, Diêm vương phải tăng thu để khỏi thâm hụt ngân sách.

Nghe vậy, ông Sơn Nguyễn càng kinh ngạc. Thì ra cõi âm cũng chẳng khác gì cõi dương. Vậy thì… Trong đầu ông chợt lóe lên một ý nghĩ, nhưng chưa kịp rõ nét đã bị phán quan cắt ngang :
- Ta làm việc tiếp nhé ! Hôm nay ngài hãy khai báo những tội lỗi của mình lúc ở trên dương gian. Xin nhắc lại là sự thành khẩn sẽ có lợi cho bản thân ngài.
“Y hệt giọng điệu của một tay điều tra viên trên dương thế…”, ông Sơn Nguyễn nghĩ thầm, chua chát hỏi :
- Nếu tôi thành khẩn, hẳn ngài sẽ cho tôi sống lại chắc ?
Phán quan vẫn bình thản :
- Ở đây chỉ tôi mới có quyền hỏi. Nhưng thôi, tôi cũng xin trả lời : Nếu ngài thành tâm khai báo sẽ được giảm nhẹ tội. Tất nhiên người như ngài đừng mơ tới chuyện siêu sinh cõi Tây phương cực lạc, nhưng ít ra còn có cơ may được xét cho đầu thai kiếp khác. Nếu không, tùy theo mức độ phạm tội mà chịu cực hình và bị đày xuống địa ngục trầm luân mãn kiếp.
- Đây chẳng địa ngục là gì ? – Ông Sơn Nguyễn nói tiếp, giọng bất cần.
Phán quan cười nhẹ :
- Người dương gian các ngài cứ nghĩ cõi âm là địa ngục, thực ra đây là âm ty. Còn địa ngục, hôm nào có dịp tôi sẽ đưa ngài đến đó xem cho biết. Giờ ngài hãy khai tội đi !
- Tôi chả có tội gì cả, cứ cho tôi đối chất với kẻ đã viết đơn kiện !
- Nếu được đối án, ngài sẽ làm gì ?
- Tôi sẽ chửi thẳng vào mặt cái thằng ăn cháo đá bát ấy, – Ông Sơn Nguyễn nói như quát – rằng nó là thằng lừa thầy phản bạn, ngậm máu phun người…
Phán quan nhỏ nhẹ ngắt lời :
- Thế ra ngài đã biết người đó là ai và tố ngài về chuyện gì ?
Biết mình hớ, ông Sơn Nguyễn lúng túng im bặt. Tuy vậy suốt hôm đó phán quan không moi được gì hơn. Ông gần như câm lặng, lúc mở miệng chỉ nói độc mỗi câu : “Tôi chẳng biết gì hết !” nếu ở trần gian ông đã chêm thêm câu “Tôi có quyền yêu cầu có luật sư của tôi trong các buổi thẩm vấn”. Nói cứng vậy thôi chứ trong bụng ông run lắm, nhất là khi thấy phán quan vẫn bình thản, chẳng hề nóng nảy cũng không hé lộ ra là ông ta đã biết được những điều gì.
Ông Sơn Nguyễn bị giữ trong một căn phòng bằng đá kín như cái hộp, chỉ có một cửa ra vào. Ở đây u u minh minh tranh tối tranh sáng, chẳng có ngày đêm. Canh cửa là hai con quỷ dữ tợn mặt xanh nanh vàng, thân hình xấu xí đầy lông lá, cặp mắt đỏ ngầu. Suốt ngày chúng nhảy nhót trước cửa, luôn miệng kêu the thé, túm lông đuôi nâu xỉn nhớp nhúa ngoe nguẩy trông rối cả mắt. Ông sợ đến phát khiếp. Suối Vàng là thế này đây ư ? Thế mà ở trên kia người ta cứ xoen xoét “yên giấc ngàn thu”, “an nghỉ cõi vĩnh hằng”… Chẳng còn cách nào khác, ông đánh liều làm quen. Một hôm, khi phán quan Chu Miên vừa ôm tráp bước ra khỏi cửa, ông mon men tiến lại gần hai con quỷ, run run chìa ra một ngàn tiền vàng, miệng cố rặn nụ cười cầu thân. Hai quỷ mắt sáng lên, chụp lấy xấp tiền rối rít chia nhau. Ông TháiSơn Nguyễn thấy nhẹ cả người :
- “Ngay cả quỷ cũng thích tiền. Nếu mình có nhiều tiền thì sao nhỉ ?…”
Hôm sau phán quan tới, ông lần túi lấy ra ngàn tiền vàng còn lại, dúi vào tay ông ta : “Tôi mới nhận quà, xin biếu ông ít tiền uống nước !” Mặt phán quan lạnh tanh : “Còn có từng ấy, ông giữ mà dùng !”, đoạn lạnh lùng nói liền một mạch :
- Mấy ngày qua tôi đã rộng lòng khoan dung, cố nhẫn nại hướng ông theo đường chính trực, tự giác cải tà quy chính, nhưng ông vẫn u mê lì lợm không phân biệt phải trái trắng đen, chẳng tường hay dở tốt xấu, nay buộc phải chiếu luật hành sự. Vậy báo để ông biết: Sau khi nhận được đơn khiếu kiện, Diêm vương đã cho mở rộng điều tra, thu thập được những bằng cớ chứng tỏ ông đã có hành vi lợi dụng chức quyền kết bè kéo cánh bày mưu tính kế rút của công làm của tư, nịnh trên nạt dưới đưa biếu xén nhận hối lộ, ký một chữ lấy nghìn vàng, nói đôi câu thu vạn bạc, trong quá trình đương chức đã chiếm đoạt…, theo tỉ giá hối đoái hiện thời quy thành tiền âm phủ là… Nay chiếu âm luật buộc bị can Sơn Nguyễn tội tham nhũng số tài sản lớn gây hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt, chính thức lấy khẩu cung để hoàn tất hồ sơ trình lên Diêm vương định án…
Ông Sơn Nguyễn ngồi đờ ra như người mất hồn. Phán quan thấy vậy bèn hỏi :
- Này, nãy giờ ông có nghe tôi nói gì không đấy ?
- Thưa…có…nhưng… – Ông lắp bắp – Vu…vu khống ! Đấy là vu khống ! Bằng chứng đâu ?
Phán quan Chu Miên quắc mắt nhìn ông từ đầu đến chân, lại nhìn từ chân lên đầu, đoạn kéo cái tráp tới trước mặt, mở nắp. Ông Sơn Nguyễn kinh ngạc trố mắt tưởng đến lòi con ngươi : thì ra một chiếc máy vi tính xách tay ! Bên trong nắp tráp có hai màn hình mỏng dính cỡ chín “in”, còn trong tráp là bàn phím với vô số những phím tròn phím vuông màu đen. Phán quan gõ lách cách. Màn hình phía bên trái bật sáng xanh, trên đó hiện ra những ký tự ngoằn ngoèo lạ mắt. “Đây là ký tự phổ thông ở âm phủ. Tôi sẽ chuyển sang phông chữ dương gian để ông đọc. Hãy nhìn vào màn hình bên phải !” Phán quan nói, những ngón tay khô gầy như những đốt xương lướt nhanh trên bàn phím. Trên màn hình hiện ra dòng chữ : “Phần I – Tội Nhận Hối Lộ”
Ông Sơn Nguyễn sửng sốt, mắt nhìn như bị hút vào màn hình. Những hàng chữ và những con số hiện ra, trôi ngược lên phía trên, hết dòng này đến dòng khác, liên miên như bất tận. Càng đọc, ông càng kinh hãi. Hầu như không sót vụ nào, tất cả đều cụ thể đến từng chi tiết: nhận của ai, thời gian, địa điểm, số lượng (Tiền, vàng, ngoại tệ, tài sản quý…, quy thành tiền âm phủ là…) Có những vụ từ đời nảo đời nào hay trị giá chỉ dăm triệu, ông đã quên bẵng, giờ nhắc lại mới nhớ. Người ông vã mồ hôi lạnh. Phán quan cài máy chạy tự động, lim dim mắt ngủ gật. Hết ngày vẫn chưa xong phần “Nhận hối lộ”, phán quan cộc lốc : “Sáng mai tiếp tục”, đoạn tắt máy ôm tráp ra về.
Mấy ngày tiếp đó, phán quan vẫn bật máy cho bị can xem một mình. Hết phần đầu đến phần “Đưa hối lộ”, rồi phần “Tội trạng khác”. Cách diễn đạt để cấu tội cũng rất rõ ràng, không dài dòng rắc rối như ở cõi dương. Ông Sơn Nguyễn mệt đừ, đôi mắt vằn máu đỏ tưởng chừng sắp rỏ “huyết lệ”, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ hút mắt vào màn hình như bị thôi miên. Mới mấy ngày mà người ông đã gầy rộc như bộ xương khô, sờ lên mặt chỉ thấy da bọc xương.
Xong phần công bố bằng chứng phạm tội, phán quan bắt đầu lấy cung. Công việc cũng đơn giản bởi bị can lúc này đã “tâm phục khẩu phục”, hỏi gì khai nấy không dám chối tội vì chứng cứ quá rõ ràng, có chối cũng vô ích. Mọi câu hỏi, đáp được ghi âm chứ không ghi biên bản, máy ghi âm cũng được lắp trong cái tráp của phán quan. Rõ ràng trang bị chuyên dụng ở đây hiện đại chẳng kém gì cõi dương, có khi còn trội hơn. Tuy căng thẳng đến kiệt sức, ông Sơn Nguyễn cũng không khỏi thán phục khi thấy dưới âm phủ am tường hết mọi chuyện trên trần thế. Nếu không mắt thấy tai nghe thì hẳn ông đã cho là chuyện bịa đặt hoang đường. Cũng may chỉ thông tin một chiều, chứ hai cõi âm-dương nối được mạng “intơnét” thì trên kia khối thằng đi tù.
Ngày qua tháng lại, thấm thoắt tới kỳ “trăm ngày”. Trên nhà bà vợ đốt vàng mã gửi xuống cho ông mấy triệu tiền vàng với tiền “đô”, một chiếc xe máy cùng áo quần giày mũ, lại có cả một bộ bài vì biết tính ông mê đánh bạc. Ông ngao ngán nhìn chiếc xe nằm chềnh ềnh chật cả phòng giam. Ở đây còn đi đâu được mà xe với cộ ! Tiền vàng thì ông biếu hai con quỷ canh cửa vài ngàn, còn lại giấu kỹ tính chuyện đại sự. Riêng tiền “đô” phải đổi ra tiền âm phủ mới tiêu được, nhưng không đổi được ở nhà băng, phải ra chợ đen, mà nghe nói cũng rất khó đổi vì dạo này tiền giả gửi xuống nhiều.
Có lẽ việc lấy cung đã xong nên bẵng đi một dạo không thấy phán quan Chu Miên tới. Ông Sơn Nguyễn rảnh rỗi nằm dài, sinh ra nghĩ ngợi, mà càng nghĩ lại càng tiếc đời tiếc của. Nửa đời lo toan xoay xở mánh khóe luồn lách, lao tâm lao lực ky bo tích cóp, để rồi thác xuống âm phủ tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Số vàng kiếm được lâu nay ông giấu kỹ chưa cho vợ con biết, giờ thành ra vô tích sự. Không khéo sau này thằng cha căng chú kiết nào tình cờ vớ được, lại hóa ra “cốc mò cò xơi”…

Càng nghĩ ruột càng đau như cắt, ông bèn rủ hai con quỷ canh cửa đánh bạc cho khuây khỏa. Đã là quỷ, tất phải biết đánh bạc, có vậy mới gọi là quỷ. Còn ông, đam mê cờ bạc đã ngấm vào tận xương tủy, ở trên kia vẫn lén lút sát phạt với các đệ tử thân tín. (Với cương vị của ông, kẻ nào được ông vời tới nhập sòng thì mừng như trúng số, thua mấy cũng không tiếc). Người với quỷ tuy bất đồng ngôn ngữ nhưng cùng máu mê cờ bạc nên dễ dàng tìm ra tiếng nói chung. Hai quỷ nhảy nhót mãi cũng chán, giờ được đánh bạc, mà lại đánh bằng tiền của đương phạm, lại càng thích. Ở âm phủ không lo đương phạm trốn, (biết trốn đi đâu ?) cánh cửa chẳng qua để bọn cô hồn quỷ đói khỏi vào phá quấy, nên quy định không khắt khe như trên cõi dương.
Một hôm đang hò hét sát phạt với hai quỷ thì phán quan Chu Miên bước vào, ông Sơn Nguyễn sợ xanh mặt. Không ngờ phán quan chỉ cười, nói :
- Hôm nay rảnh rỗi, định đưa ngài đi vãng cảnh địa phủ, chẳng hay ý ngài thế nào ?
- Được thế thì còn gì bằng ! Đa tạ ! Xin đa tạ ngài !
Không nhìn thấy đôi môi mỏng dính của phán quan vừa thoáng nụ cười bí hiểm, ông Sơn Nguyễn mừng rối rít. Lại được dịp mở mang tầm mắt. Ở trên kia ông vẫn ra nước ngoài xoành xoạch, tất nhiên bằng tiền công ty, nhưng chuyện đó cũng thường, ai có tiền đều đi được. Còn đi tham quan địa phủ, mà lại đi không mất tiền, hẳn trên dương gian chẳng ai dám mơ. Ngay cả  nhà tỉ phú gì người Mỹ lên vũ trụ có mấy ngày chỉ cách trái đất vài trăm cây số mà đã tốn tới hai chục triệu “đô”…
Ra khỏi cửa vừa khuất mắt hai quỷ, ông dúi vào tay phán quan một triệu tiền vàng : “Ngài cầm giúp, để tiện chi tiêu dọc đường”. “Ngài bày vẽ làm gì cho nó tốn…”, phán quan khách khí, câu nói vừa dứt thì xấp tiền cũng mất hút bên trong tấm áo chùng, nhanh như làm ảo thuật. Ông Sơn Nguyễn mừng rơn, “Hắn nhận là tốt rồi…”
Phán quan dẫn ông đi quanh co qua các nha môn, lát sau ra tới cổng thành. Lũ quỷ canh cổng trông thấy phán quan thì chẳng hỏi han gì, mở hé cổng cho hai người ra ngoài. Đi thêm một lúc, trước mặt xuất hiện một bãi đất bằng phẳng rộng mênh mông. Phán quan bảo :
- Đây là tầng đầu địa ngục, nơi thực thi các cực hình. Trên các ngài gọi là gì nhỉ ?… À, pháp trường, đúng không ?
Mãi nhìn, ông Sơn Nguyễn không trả lời. Từ xa chỉ thấy lố nhố nơi này một đám, chỗ kia một cụm, láo nháo như họp chợ. Phán quan hỏi :
- Ngài muốn xem gì ?
- Xin… xin tùy ngài ! – Ông Sơn Nguyễn trả lời, giọng run run.
Phán quan kéo tay ông : “Vậy ta tới xem nhúng vạc dầu.”

Một đám quỷ chừng vài chục con đang hò hét múa may quanh vạc, thấy phán quan thì rẽ ra nhường lối. Vạc to như cái bể bơi trong nhà, làm bằng thứ chất liệu gì sáng loáng, bên dưới lửa xanh réo ù ù. Trong vạc là một thứ chất lỏng màu hổ phách đặc sánh đầy gần tới miệng đang sôi sùng sục, nhưng tuyệt nhiên không thấy bốc hơi. Hơn chục người cả đàn ông lẫn đàn bà già có trẻ có bị nhúng trong vạc, có người mới ngập ngang đùi, có những người chìm tới bụng tới ngực, lại có kẻ đã ngập tới cổ. Ai nấy đều quằn quại, mặt mày nhăn nhúm méo xẹo chứng tỏ đang đau đớn kinh hoàng đến tột độ. Phán quan giải thích :
Hình phạt nhúng vạc dầu có từ thời cổ xưa, đến nay vẫn giữ nguyên hình thức, chỉ cải tiến chất liệu. Trước kia thường dùng thứ dầu tự nhiên độ nóng không cao, người nhúng vào là chìm, lát sau thì chết. Nay thay bằng chất cường toan đặc biệt, thứ này đắt tiền. Tội đồ chìm từ từ, chìm tới đâu thịt xương tan biến tới đó nhưng phần chưa chìm vẫn sống nguyên, phần phân hủy cũng không bốc mùi gây ô nhiễm. Vạc làm bằng chất liệu đặc biệt chịu được nhiệt độ cao, và làm lớn hơn để nâng công suất…
Phán quan nói đều đều như một hướng dẫn viên du lịch. Ông Sơn Nguyễn nghe tiếng được tiếng mất, trong tai ù ù, tóc gáy dựng đứng. Thản nhiên như dẫn khách đi thăm các gian hàng hội chợ, phán quan kéo ông đến các nơi vặn răng kéo lưỡi, bẻ xương rút gân, lột da lóc thịt…, đi tới đâu thuyết trình tới đó.
 Ông Sơn Nguyễn kinh hồn hãi vía mặc cho phán quan kéo tay dắt đi, chân bước như máy, hai mắt nhắm tịt. Chỉ nghe bên tai những âm thanh rào rạo, răng rắc, sồn sột lẫn trong tiếng khóc lóc rên rỉ la thét gào rú, rồi tiếng cười sằng sặc rợn tai buốt óc, không rõ tiếng người hay tiếng quỷ. Đi được chừng bốn, năm nơi thì ông bủn rủn chân tay, cứ chực khuỵu xuống. Phán quan cười khẽ tỏ ý thông cảm : “Nếu ngài không thích, ta đi nơi khác”
Hai người ra khỏi pháp trường, bước vào một con đường nhỏ khúc khuỷu gập ghềnh, càng đi càng xuống thấp. Ông Sơn Nguyễn lúc này đã hoàn hồn, hé mắt nhìn thấy xung quanh vắng tanh vắng ngắt, địa thế hiểm trở. Cũng đủ núi cao sườn dốc vách đứng, khe sâu vực thẳm suối dài. Núi cao chất ngất nhìn không tới đỉnh, khe sâu hun hút trông chẳng thấy đáy, sườn dốc gồ ghề trơ trọi, vách đứng trơn tuột chênh vênh, vực thẳm âm u mù mịt, suối dài nứt nẻ cạn khô… Không cỏ cây, không muông thú, không mây trôi gió thổi, không tia nắng mặt trời, chỉ thấy khói bay lãng đãng vong hồn, sương dâng mịt mờ tử khí, quang cảnh cực kỳ thê lương ảm đạm. Đâu đó trong những hang hốc u tối nơi sườn non khe núi văng vẳng tiếng rên la thảm thiết, tiếng khóc lóc nỉ non, tiếng kể lể tỉ tê ai oán não nùng.
Từ vực sâu hơi nước đùn lên trùng trùng, khí lạnh buốt xương. Nơi nơi vật vờ hồn ma chập chờn bóng quỷ, chỉ thấy thấp thoáng chứ không trông rõ hình dạng. Ông Sơn Nguyễn mặt xanh mét, toàn thân sởn gai ốc run lẩy bẩy. Phán quan vẫn thong thả thuyết trình :
- “…Lúc này ta đang ở tầng năm. Người trên dương gian các ngài vẫn cho là có mười tám tầng địa ngục, thực ra chỉ có chín tầng. Âm Dương cân bằng, người đời thường nói chín tầng trời chín tầng đất là vậy ! Phạm nhân sau khi chịu cực hình sẽ đưa xuống đây, tội càng nặng càng bị đày sâu hơn… Kìa, ngài làm sao vậy ?”
Ông Sơn Nguyễn thở hổn hển, thều thào : “Xin…xin ngài…cho tôi lên…”. Phán quan tỏ vẻ ái ngại : “Vâng! Trông ngài không được khỏe, ta quay lại”, đoạn kéo tay ông đi vào một lối rẽ. Ông ngoảnh tới ngoảnh lui thấy không phải lối cũ, hoảng hốt kêu lên : “Ngài…ngài định đưa tôi đi đâu vậy ?” Phán quan bật cười : “Ta đi lối tắt, ngài đừng lo !”

Quả nhiên lát sau đã lên tới tầng đầu của địa ngục, nhưng không phải pháp trường mà ở một nơi trông giống trường đua. Ông Sơn Nguyễn dụi mắt ngỡ nhìn nhầm. Từng đoàn xe con xe máy có đến hàng ngàn chiếc tranh nhau lạng lách giành đường lao vun vút. Toàn ô tô đời mới với xe máy hai bánh đều loại trên trăm phân khối đủ mác đủ kiểu đủ màu sắc trông hoa cả mắt. Ngồi trên xe là đám nam nữ choai choai tay cầm “di động” lưng dắt “mô bai”, đứa đầu trọc đứa đầu đinh, đứa tóc nhuộm xanh vàng tím đỏ…, đứa nào cũng mình đầy thương tích. Có đứa chân gãy tay cụt lòi xương trắng hếu, có đứa thân hình dẹp lép bê bết máu, có đứa mặt rách toác tím bầm, có đứa toàn thân bó bột trắng lốp, có đứa vỡ sọ phòi óc…, chúng reo hò hú hét phóng xe như bay, ống xả phụt khói mù mịt, chân chống quẹt đường tóe lửa, cảnh tượng trông thật kì quái và rùng rợn.
Ông Sơn Nguyễn ngây người nhìn sững. Phán quan Chu Miên thở dài : “Đám này chết vì tai nạn đua xe chứ chưa có tên trong sổ tử, rất khó giải quyết. Cho đầu thai thì không đúng phép, đày địa ngục cũng tội nghiệp. Chẳng biết trên dương gian dạy dỗ quản lý thế nào mà xuống đây chúng quậy phá như điên, chịu không xiết ! Diêm vương đành phải lập khu “dịch vụ”, cho chúng vào đấy tha hồ đua, tất nhiên lệ phí rất cao. Bọn này phần lớn con ông cháu cha, cháu chắt, tiêu tiền như rác, người nhà gửi xuống cho chúng đủ loại xe cộ.
Ông Sơn Nguyễn  hỏi :
- Chả lẽ cái gì cũng gửi xuống được hay sao ?
- Nói chung là thế ! – Phán quan đáp – Ở âm phủ không hạn chế việc nhận tiền hàng nhằm thu ngân sách từ nguồn cước phí, một nguồn lợi khổng lồ. Nôm na theo cách nói của các ngài là “một ngành công nghiệp không khói”…
Ông Sơn Nguyễn nhăn mặt :
- Chỉ không khói ở cõi âm, chứ cõi dương thì khói mù mịt.
- Quả có thế thật ! – Phán quan cười công nhận, lại nói tiếp – Tuy vậy Diêm vương cũng đang cân nhắc dự luật thuế quan, sợ rồi đây trên kia gửi xuống các thứ nguy hiểm như hêrôin, súng đạn…, khi đó tình hình sẽ hỗn loạn khó kiểm soát.
Ông Sơn Nguyễn  ngẫm nghĩ :
- Thảo nào ! Hồi ở trên kia tôi thấy người ta làm đủ thứ hàng mã. Nhưng… vẫn có một thứ không gửi xuống được.
- Làm gì có ! – Phán quan không tin – Ngài bảo là thứ gì nào ?
- Sách ! Chẳng ai làm được sách hàng mã, cũng chưa thấy người nào đốt sách để gửi cho người cõi âm.
- Ừ nhỉ ! – Phán quan ngẩn mặt.
Chuyến du ngoạn địa ngục đã để lại trong tâm trí ông Sơn Nguyễn một ấn tượng hãi hùng. Thật khủng khiếp nếu phải chịu cực hình rồi bị đày xuống đó muôn kiếp. Phải tìm cách tự cứu mình chứ chả lẽ chịu bó tay ?
Không muốn xuống địa ngục, lại chẳng lên được cõi Tây phương cực lạc, vậy chỉ còn con đường cuối cùng là tìm cách chạy tội rồi xin một “suất” đầu thai, nhưng phải là kiếp người chứ không thể làm loài vật. Tốt nhất là được đầu thai vào một gia đình giàu có, chẳng hạn một nhà tỉ phú nào đó bên Tây bên Mỹ… Đường lối thì như vậy, nhưng thực hiện cách sao ? Ở đây thân cô thế cô, không tiền bạc không phe cánh không “ô dù”, tình trạng cực kỳ bi đát. Giờ chỉ còn trông cậy vào phán quan Chu Miên. Hắn ta vừa nhận của ông một triệu. Đầu xuôi đuôi lọt, cứ bám Chu Miên sẽ tìm ra lối thoát…
Hàng tháng bà vợ vẫn gửi tiền cho ông vào dịp mồng một ngày rằm, nhưng chẳng được bao nhiêu, vừa đủ để đánh bạc cò con với lũ quỷ. Tuy vậy ông cũng cố tích cóp, lâu lâu dúi cho Chu Miên một món. Không nhiều, chỉ đủ duy trì quan hệ. Nhờ vậy mà khi hết sáu tháng tạm giam, phán quan lại xin lệnh gia hạn thêm một kỳ nữa. Trong lúc túng quẫn, ông bảo hai quỷ bán giúp cái xe máy, tiền thu được “cưa đôi”. Chúng hí hửng nhận lời, hôm sau dắt đến một cặp nam nữ tuổi chừng mười tám đôi mươi, nhác trông đã biết ngay là cao thủ làng đua. Mặc quần thụng áo da đen, nửa mặt còn nguyên nửa mặt nát bấy xương thịt lầy nhầy, chiếc kính râm cũng chỉ còn một mắt một gọng. Nữ thì quần rin áo pun tóc nhuộm ba màu môi nâu mốt Hàn Quốc, một tay gãy lìa treo lủng lẳng, đầu gối bên trái vỡ toác lòi xương bánh chè trắng hếu, bước cà quệt kéo lê theo cái cẳng chân tím bầm. Chẳng chào chẳng hỏi, chúng lượn quanh chiếc xe một vòng. Ông Sơn Nguyễn ngao ngán nhưng cũng cố “tiếp thị” :
- “Xe còn mới nguyên, chưa chạy rô đa. Các cháu trả bao nhiêu ?”
Nữ nhân bỉu môi cong cớn : “Bố già vô duyên ! Ai mua mà trả ? Xách con xế này ra đường có mà quần hùng cười cho thối mũi”. Nữ nhân khinh khỉnh nói tiếp : “Mác Nhật, phụ tùng Tàu. Hàng dởm ! Bọn này đã tử một lần, chẳng dại tử thêm lần nữa !” Nói xong chúng cười hô hố, khoác tay nhau bỏ đi. Hai quỷ chưng hửng. Ông Sơn Nguyễn tức nghẹn họng. Lũ mất dạy ! Con nhà vô văn hóa !
Phán quan biết chuyện, khuyên : “Ngài đưa lũ quỷ ít tiền, nhờ chúng tống khứ đi đâu đó cho khuất mắt.” Ông làm theo. Hai quỷ mừng húm đưa xe ra khỏi phòng, đứa dắt đứa đẩy, chạy biến. Hôm sau đánh bạc thấy chúng có nhiều tiền, ông Sơn Nguyễn ngờ ngợ : “Không khéo bọn này lừa mình đem xe đi tiêu thụ nơi khác…”. Chỉ nghĩ trong đầu, không dám nói ra.
Thời gian cứ đều đều trôi. Ông Sơn Nguyễn vẫn không ngừng suy tính tìm kế thoát thân, nhưng chưa nghĩ ra cách gì tối ưu. Mọi kinh nghiệm vượt ngục ở dương gian đều không thể áp dụng được. “Có nên hỏi thẳng Chu Miên ? Hắn ta lâu nay vẫn ăn tiền của mình, chắc không đến nỗi cạn tàu ráo máng…” Nghĩ vậy nhưng ông còn e ngại, vì cho tới giờ phán quan vẫn chưa hé lộ ai đã tố giác. Vẫn biết Diêm vương am tường mọi chuyện, nhưng trên kia thiếu gì đứa tham nhũng ? Đài báo ngày nào chẳng đưa tin hết vụ này đến vụ khác, vụ sau to hơn vụ trước, nhưng đều xử ở dương gian chứ đâu có bắt xuống âm phủ ? Biết bao nhiêu đứa tội to đùng, vậy mà lãnh mức án nhẹ hều; có đứa còn thoát tội, chỉ xử lý nội bộ chuyển công tác khác. Nghe nói sau này xuống đây những kẻ đó sẽ bị đày địa ngục, nhưng đấy là chuyện “sau này” chứ hiện giờ chúng vẫn còn sống nhăn răng, chỉ mình ông là chết. Phải chăng có tư thù tư oán gì đây ?…
Ông Sơn Nguyễn trở nên lầm lì cau có, suốt ngày chắp hai tay sau lưng đi tới đi lui, mặt nặng như chì. Hai quỷ gạ ông đánh bạc mãi không được, cho là ông đã lẩn thẩn, đành mượn bộ bài chơi tay đôi với nhau.

Ngày tháng tựa thoi đưa én liệng, thấm thoắt đã tới kỳ giỗ đầu. Bà vợ lại gửi cho ông tiền vàng tiền “đô” cùng đủ thứ linh tinh, hai quỷ khiêng giúp suốt buổi, để chật cả phòng giam. Ông vừa mừng vừa cáu. Giờ này trên kia hẳn vợ con cùng đám bạn bè thân hữu đang chén chú chén anh nâng lên hạ xuống… Ông còn lạ gì các đám giỗ thời nay, chẳng qua thắp vài nén hương nói quấy quá đôi câu ba lời cho phải phép, rồi túm lại với nhau ăn uống, bàn chuyện chức quyền địa vị công danh, chuyện phe phái bè cánh, chuyện đất đai nhà cửa, chuyện buôn bán kinh doanh… Ai chết cứ chết, ai ăn cứ ăn, ai làm giàu cứ làm giàu, đời là vậy !
Ông Sơn Nguyễn cảm thấy xót xa. Đã thế lại càng tức hơn khi không có cách nào nhắn bà vợ đừng gửi tiền “đô” xuống. Dạo này “đô” Mỹ “đô” Úc “đô” Hồng Công rớt giá dễ sợ…
Số tiền vàng vợ gửi đợt này ông quyết định biếu hết cho phán quan, coi như đánh canh bạc năm ăn năm thua. Dĩ nhiên sắp tới sẽ là những ngày túng quẫn, nhưng vẫn còn hàng hóa, nhờ hai quỷ đưa ra chợ trời chắc cũng đủ chi tiêu lặt vặt.
Phán quan nhận tiền, áy náy :
- Ngài cho nhiều quá !
- Chỉ chút quà mọn, có đáng là bao ! Ngài không từ chối là tôi mãn nguyện lắm rồi! – Ông Sơn Nguyễn đưa đẩy.
Phán quan sốt ruột, nhìn ông chòng chọc :
- Thôi thế này ! Ta lật bài ngửa ! Hẳn ngài muốn tôi giúp việc gì đấy phỏng ?
Được lời như cởi tấm lòng, ông mạnh dạn :
- Thú thực, tôi muốn xin một “suất” đầu thai, ngặt nỗi ở đây không quen biết ai, thôi thì trăm sự trông cậy vào ngài. Nếu được trở lại kiếp người, tôi nguyện suốt đời tri ân công đức ngài, tháng ngày đều đều thắp hương cúng kiếng hậu tạ, quyết không sao nhãng !
Phán quan trầm ngâm, hồi lâu sau mới nói :
- Chẳng phải tôi không muốn giúp ngài, nhưng việc này thực khó quá…
Ông Sơn Nguyễn vội nói :
- Vâng ! Tôi cũng biết việc quả không dễ. Có điều… ngài đang điều tra vụ án, chỉ xin châm chước hồ sơ, giảm tội thêm công…
Phán quan cười nhạt :
- Ngài nói dễ nghe nhỉ ! Máy tính nối mạng, hồ sơ lưu trong máy chủ của điện Diêm La… Nhưng thôi, chuyện đó tính sau. Cái khó nhất là làm sao để người kiện ngài chịu viết đơn bãi nại.
Ông Sơn Nguyễn giật nẩy, tim đập thình thịch :
- Thế ra… người đó hiện ở đây ?
- Phải ! Nguyên đơn hiện làm việc trong điện Diêm La. Bởi thế khi y khởi kiện, ngài liền bị bắt xuống đây. Nhưng nhờ vậy mà ngài còn có cơ may !
“Biết mà ! Mình đã nghi ngay từ đầu ! – Ông Sơn Nguyễn toát mồ hôi hột – Nhưng sao hắn ta lại nói là có cơ may ?” Ông ấp úng :
-          Tôi…không hiểu…
Phán quan tủm tỉm :
- Nếu nguyên đơn không còn ở đây, thì làm sao tôi giúp ngài đàm phán việc bãi nại được ?
Ông Sơn Nguyễn chợt hiểu ra, mừng quýnh :
- Ngài thực cao minh ! Bội phục ! Bội phục ! Tôi chỉ là kẻ tài sơ trí thiển, mong được ngài chỉ giáo. – Nói xong sụp xuống lạy phán quan ba lạy.
Phán quan Chu Miên đỡ ông dậy, trên môi lại thoáng nụ cười khó hiểu :
- Tôi thực lòng giúp cốt làm việc thiện, ngài hà tất phải đa lễ. Nhưng chẳng hay ngài đã biết ai kiện và kiện về việc gì chưa ?
Ông Sơn Nguyễn ngẩn mặt :
- Thú thực tôi không nghĩ ra…
Phán quan nhíu mày trách móc :
-          Ngài mù tịt về đối thủ, làm sao thương lượng được ?
“Hắn ta thật vô lý…”, ông Sơn Nguyễn ấm ức nhưng không dám cãi, đành cúi mặt im lặng. Phán quan liếc nhìn hai con quỷ đang chơi bài ngoài cửa, đoạn ghé sát tai ông nhỏ giọng thì thầm… Thì ra người kiện là một vị cấp trên một công ty cũ, từng ngự trên ghế  được mấy chục niên, không may lâm bạo bệnh thác xuống âm phủ. Thấy người này tư chất thông minh đĩnh ngộ, có trình độ có năng lực, Diêm vương đem lòng yêu mến nên giữ lại làm trợ lý. Lý do khởi kiện là một chuyện còn mới toanh mà ông Sơn Nguyễn là người phải chịu trách nhiệm chính : việc cho ông Sơn Nguyễn trúng thầu một công trình xây dựng chung cư với năm dãy nhà cao mười mấy tầng và đề nghị cho con trai ông ta vào làm trợ lý giám đốc trong công ty của Sơn Nguyễn !
Ông Sơn Nguyễn và tay trưởng phòng tài chính từng nhiều năm phối hợp “làm ăn” với ông, lần này trúng đậm một khoản tiền đen từ công trình trên đậm nhất, các hồ sơ chi thu khống xem ra không có sai sót gì. Nhưng việc này bị báo chí phát hiện, tòa nhà xây dựng chưa kịp nghiệm thu đã có hiện tượng rạn nứt, các nhà khảo sát nhận định do xi măng sắt thép thiếu chất lượng, chỉ một thời gian các tòa nhà này có thể sụp đổ như ở bên Tàu từng xảy ra, cũng do việc thi công cắt xén vật tư quá mức. Báo chí làm ầm ỉ và còn phát hiện cậu ấm của quan trên xài bằng giả, chưa học xong chương trình trung học cơ sở, làm gì đã có bằng cử nhân quản lý kinh doanh. Bị báo chí đánh tới, buộc ông Sơn Nguyễn phải hạ cánh an toàn bằng cách chạy chức qua làm tổng giám đốc bên công ty hiện nay. Còn vị cấp trên bị cách chức nên quá uẩn ức sinh bệnh mà “đai”.

Phán quan vẫn thì thào bên tai ông :
- … Ông ta nói ngài vô đến bạc vài tỉ mà làm không xong, nghiêm trọng nhất là ông không lại quả và còn cho con trai ông ta về nhà học tiếp lấy bằng thật…
Ông Sơn Nguyễn nghe vậy thì tựa hồ như bị sét đánh, đầu óc choáng váng mắt tối sầm, gục xuống bất tỉnh nhân sự. Phán quan Chu Miên hoảng hồn, vội bảo hai quỷ lấy nước đái vã vào mặt người bệnh. Nước đái quỷ chính hiệu tốt hơn amôniắc công nghiệp nên chỉ lát sau ông tỉnh lại, mở mắt lờ đờ mấp máy môi ý chừng định nói gì đó. Phán quan vội xua hai quỷ ra ngoài, rồi nói nhỏ : “Ngài cứ thư tâm nghỉ ngơi, mọi việc tôi sẽ hết lòng lo liệu. Nhưng ngài nhớ giữ kín miệng, chỉ sơ sẩy một chút thôi là cả tôi cũng phải khăn gói xuống địa ngục đấy !”
Nói xong vội vã ra về. Ra khỏi cửa, Chu Miên thở phào : “Hú vía ! Suýt nữa thì hỏng bét mọi việc ! Cái ngón chạy án là ở cõi dương truyền xuống, mà sao thằng cha này vụng thế không biết…”
Hai ngày sau phán quan lại tới, vẻ mặt khó đăm đăm như đang suy nghĩ điều gì lung lắm. Ông Sơn Nguyễn thấy vậy không dám hỏi, chỉ nem nép chờ đợi. Hồi lâu sau phán quan lên tiếng :
- Tôi đã gặp nguyên đơn… – Ông Sơn Nguyễn hồi hộp nhìn phán quan không chớp mắt -. ..Y đồng ý bãi nại với điều kiện… Nhưng thôi, – phán quan thở dài sườn sượt – nói ra chỉ làm khó thêm cho ngài…
- Ấy chớ! – Ông Sơn  Nguyễn hốt hoảng – Xin ngài cứ nói, khó mấy tôi cũng cố…
Phán quan lắc đầu vẻ không tin :
- Sợ ngài không đủ sức. Kể ra y cũng là người rộng lượng, nói chuyện lỡ rồi thôi cho qua, chỉ đòi ngài phải nộp số tiền bồi hoàn danh dự là… – Phán quan nêu ra một số tiền khổng lồ. Ông Sơn Nguyễn thuỗn mặt không nói nên lời. Phán quan vẫn thủ thỉ – Ấy là tôi đã cố hết sức năn nỉ. Nói thực, mức bồi hoàn như vậy chỉ là tượng trưng chứ hậu quả thì tiền nào bù đắp nổi ! Với tội trạng của ngài, giá ấy là “mềm” lắm rồi ! Trên các ngài chả nói “còn người còn của” là gì ! Nếu bị đày xuống địa ngục, mọi tiền bạc của cải đều vô nghĩa…
Ông Sơn Nguyễn nghe cũng có lý, lại thấy phán quan tận tình giúp đỡ thì như được an ủi, bèn ngẫm nghĩ một lúc rồi ghé sát tai phán quan nói nhỏ :
- Trên kia tôi còn số vàng bấy lâu vẫn cất kỹ chưa ai biết. Nếu ngài có cách gì…
Phán quan giãy nảy :
- Ngài nói thế nào ấy chứ ! Việc gửi tiền hàng xuống âm phủ tuy dễ mà khó, người gửi người nhận đều phải danh chính ngôn thuận công khai minh bạch, đủ lễ tục mới “hỏa hóa” được.
- Thì vẫn biết vậy ! Có điều… – Ông Sơn Nguyễn nói giọng nghiêm túc – Ngài thông thạo cõi âm, xem có đường dây chuyển lậu hay “rửa tiền” nào đó xin chỉ giúp, tôi sẽ không quên ơn…
Lúc này cả đôi bên đều thực sự “lật ngửa bài” nên việc thỏa thuận cũng chóng vánh.

Ngày hôm sau phán quan dẫn tới một gã đàn ông (cũng không rõ người hay quỷ) ăn mặc sang trọng, từ comlê cà vạt kính râm giày mũ cho đến chiếc cặp xách tay có khóa số đều một màu đen tuyền, y hệt những nhân vật “xã hội đen” trong phim Hôlyút, chỉ không rõ có đeo súng ngắn trong nách hay không ? Nhìn khuôn mặt đầy đặn trắng trẻo nhưng trơ trơ không chút biểu cảm, ông Sơn Nguyễn biết gã đeo mặt nạ để ngụy trang. Phán quan ngắn gọn : “Tôi chỉ vì tình nghĩa đôi bên, mọi sự xin ba không : không nghe, không thấy, không biết !” Nói xong bước ra ngoài sân trò chuyện với hai quỷ.
Ông Sơn  Nguyễn lịch sự chắp tay thi lễ :
- Xin được thỉnh vấn cao danh quý tánh…
- Khỏi cần ! – nhân hắc y lạnh lùng ngắt lời – Chúng ta là đối tác, yêu cầu của đôi bên đều đã rõ, không nên dài dòng ngôn từ rắc rối văn tự. Ngài đưa địa chỉ vẽ sơ đồ, chúng tôi hành sự. “Tiền trao cháo múc” sau một ngày một đêm. Ăn chia bốn-sáu. Ô kê ?
- Ai bốn ai sáu ?
- Ngài bốn !
- “Không được ! – Ông Sơn  Nguyễn kêu lên – Sao lại…”, chưa hết câu đã bị cắt ngang :
- Chuyển theo đường chính thức cước phí năm mươi phần trăm, đằng này chuyển lậu ! Ngài tính sao ? “Bốn-sáu” là giá ưu đãi. Ngài yên tâm, không ơn nghĩa gì đâu. Chẳng qua chúng tôi nể mặt phán quan Chu Miên để còn đường làm ăn lâu dài.
Ông Sơn Nguyễn suy nghĩ rồi thừa nhận :
- Ngài có lý ! Nhưng lấy gì làm tin ?
Nhân hắc y cười khẩy :
- Ngài đòi thế chấp chắc ? Đã làm ăn phải trọng chữ “tín”, nếu không, ngài vời chúng tôi tới làm gì ?
Ông Sơn Nguyễn không chịu lép :
- Tôi không biết ngài là ai, ở đâu, cũng chưa từng kiến diện. Nói vô phép, nếu các ngài “một đi không trở lại”, tôi biết kêu ai ? Với ngài là công việc làm ăn, còn đối với tôi là sinh mạng…, à quên, còn trên cả sinh mạng ! Vụ này các ngài nắm dao đằng chuôi, tôi đâu dám tráo trở?
Nhân hắc y quắc mắt :
- Ngài nói thế khác nào coi chúng tôi là kẻ tráo trở ?
- Ấy chết ! Ngài là bậc cao minh, kiến thức uyên thâm uyên bác am tường nhân tình thế thái cả hai cõi âm dương, tôi đâu dám mạo phạm ! Chẳng qua tình cảnh tôi… – Ông Sơn Nguyễn nghẹn giọng, nước mắt rơm rớm.
Bọn găngxtơ âm phủ tuy đều là những cao thủ được lựa chọn trong đám âm binh, nhưng cũng chỉ là những kẻ võ biền thô lỗ ít chữ, bởi thế gã này khi được “đối tác” tán tụng là bậc “uyên thâm uyên bác” thì sướng mê tơi, khoái chí hạ giọng ôn tồn :
- Vậy ý ngài thế nào ?
Ông Sơn Nguyễn đắn đo. Rửa tiền ở cõi nhân gian hiện giờ là chuyện thường, chẳng qua chuyển số tiền bất hợp pháp từ nơi này qua nơi khác và biến thành tiền hợp pháp. Còn chuyển từ cõi dương xuống cõi âm, chẳng biết chúng làm cách sao ? Nhưng chúng đã nói thế, chắc sẽ làm được. Từ hôm xuống đây ông từng thấy bao chuyện lạ, giờ nếu có thêm một chuyện lạ nữa thì cũng… chẳng có gì lạ ! Nghĩ vậy nhưng ông vẫn bán tín bán nghi, lỡ chúng ẵm trọn gói rồi chuồn mất tăm, hóa ra xôi hỏng bỏng không ? Phải thử cho chắc ăn. Số vàng trên kia ông giấu làm nhiều chỗ, trước mắt cứ chỉ cho chúng một nơi… Tính toán đâu đấy xong xuôi, ông thở ra một tiếng, cất giọng ảo não :
- “Thôi thì mọi sự trông cậy vào ngài…”
Quả nhiên ngày hôm sau nam nhân hắc y có mặt đúng hẹn, tay xách chiếc xamxônai nặng lệch cả vai. Phán quan dụ khéo hai quỷ đi nơi khác để đôi bên chia chác. Mọi việc xem ra êm đẹp, ông Sơn Nguyễn bèn yêu cầu làm tiếp. Nhân hắc y bực tức :
- Té ra ngài thử thách chúng tôi ?
- Xin ngài bớt giận ! – Ông nhũn nhặn – Qua vụ này tôi càng thêm vị nể ngài mà thôi ! Giờ xin cứ coi như chúng ta ký tiếp một hợp đồng khác. Xong việc, tôi sẽ không quên ơn ngài…
“Đối tác” nghe lời nói khéo thì mát dạ, lại thấy vụ này còn ngon ăn hơn vụ trước, nên cũng dễ dàng chấp thuận…

Lại nói về chuyện ở cõi dương. Từ ngày cha mất, kỹ sư Hoàng tâm thần bất định, ngày đêm bồn chồn bứt rứt không yên. Hoàng biết cha mình tích trữ vàng, nhưng không rõ cất giấu ở đâu. Tất cả mọi sổ sách giấy tờ ghi chép của ông để lại đều được Hoàng tra xét kỹ lưỡng, nhưng chẳng phát hiện ra một dấu tích nào. Bà mẹ bảo : “Bố mày vốn kỹ tính, lúc sống chả tin ai bao giờ. Bởi vậy mẹ đoán bố chỉ giấu đâu đó trong khu nhà trên ấy. Cố mà tìm con ạ, nhiều lắm đấy ! Mà nhớ đừng có hé môi với ai, kể cả vợ mày…”
Suốt hơn năm trời Hoàng đào bới hết nơi này đến nơi khác, mua cả máy dò kim loại về rà tìm khắp vườn, lại đục gõ thăm dò mọi chỗ tường nhà, rồi lấy cớ thay gạch lát nền để lật nền nhà lên…, nhưng vẫn không khám phá ra nơi giấu vàng. Ngày đêm vắt óc suy nghĩ, Hoàng kém ăn mất ngủ, mặt mũi bơ phờ hốc hác, bỏ bê cả việc kiếm cơm. Vợ Hoàng thấy vậy thì lo lắm ! Thị mời bác sĩ tới nhà khám bệnh, lại bắt chồng đi làm đủ mọi thứ xét nghiệm, kể cả xét nghiệm HIV. Nhưng tất cả các bác sĩ Tây, Đông y cùng những thứ máy móc hiện đại đều chịu bó tay, không tìm ra bệnh. Vợ Hoàng đành “bái”” đến thầy cúng, hễ nghe thầy nào “cao tay ấn” là mời cho bằng được, tốn kém không biết bao nhiêu mà kể. Vậy mà bệnh tình của Hoàng không hề thuyên giảm, người cứ gầy rộc đi, chẳng mấy chốc chỉ còn da bọc xương…
Một đêm như mọi đêm, Hoàng lại mất ngủ. Đang nằm vắt tay lên trán, anh ta bỗng nhớ ra còn một nơi mình chưa “sờ” tới : hầm cầu !
“Ơ-kê-ra”, Hoàng bật dậy kêu lên mừng rỡ.
Sáng hôm sau Hoàng bịt kín ống thông hơi hầm cầu, đến trưa thì trong nhà nồng nặc xú khí. Anh ta bảo hầm cầu bị tắc, giục vợ đưa con sang bên ngoại mấy hôm, rồi thuê xe Công ty vệ sinh về hút, đích thân đứng trông coi. Khi công nhân ra về, Hoàng đeo mặt nạ phòng độc chui xuống… Kết cục mấy gian hầm cầu bị đục tứ tung, nhưng chẳng thấy ở đâu lóe ánh hoàng kim.
Đêm đó nằm một mình trong ngôi nhà vắng lọt thỏm giữa khu vườn mênh mông, Hoàng chán chường trằn trọc mãi, đến lúc mệt quá nhắm mắt lơ mơ, chợt thoáng nghe tiếng động lạ ngoài vườn. Anh ta vùng dậy bật đèn, nhưng chẳng nhìn thấy gì. Tắt đèn nằm một lúc, lại nghe những âm thanh rậm rịch mơ hồ, rồi tiếng hai con bẹc giê rít ư ử như đang sợ hãi điều gì…
Sáng dậy người mệt đừ, Hoàng ra ngoài dạo quanh vuờn hít thở khí trời. Lúc đi qua dưới một gốc hoàng mai, chân Hoàng bỗng sụp xuống đất lút đến tận đùi. Lạ quá ! Ở đây trước tới giờ đâu có cái hố nào, với lại trên mặt đất cỏ vẫn mọc xanh đều ? Hoàng rút chân lên thấy đất ở đó vụn tơi như cát, bèn lấy xẻng ra đào.

Không có nhận xét nào: