| Ảnh: Báo Tuổi trẻ |
GS Nguyễn Minh Thuyết: Trong lịch sử Việt Nam cũng đã có rất nhiều người treo ấn từ quan vì nhiều lý do khác nhau nhưng đều xuất phát từ lòng tự trọng cao. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, rất nhiều công việc Nhà nước được giao vào tay một số vị mà không hoàn thành đầy đủ công việc của mình; thậm chí có những sai phạm rất lớn đáng lẽ phải chịu trách nhiệm, bị cách chức. Tuy nhiên, đến từ chức còn không thấy. Như thế thì sẽ ảnh hưởng đến công việc quốc gia. Vì vậy mà ĐBQH Dương Trung Quốc và nhiều người đã phải nói đến văn hóa từ chức.
... điều tôi muốn nói là hướng đến văn hóa từ chức
trong hoạt động của Chính phủ để các lời hứa trở thành thiết thực... Với chất vấn Thủ tướng, quan trọng nhất không
phải là câu hỏi hay câu trả lời, mà qua đó đã nêu lên được những vấn đề xã hội
quan tâm.(Theo Tuổi trẻ)
Lính Đồi Sim:
Tôi cũng như các đồng chí thì tính đến hôm nay đã trên 27
năm kể từ ngày chúng ta tham gia hoạt động cách mạng (Đi bộ đội), với riêng tôi thì cũng gần bằng từng ấy thời
gian tôi theo Đảng, chịu sự lãnh đạo quản lý trực tiếp của Đảng. Từ khi làm trợ
lý, giúp việc cho đến nay cũng được giao những trọng trách nhất định, tôi không
có xin với Đảng cho tôi làm, cho tôi đảm nhiệm một chức vụ này hay một chức vụ
khác. Và mặt khác thì tôi cũng không có từ chối, không có thoái thác bất cứ
nhiệm vụ gì mà Đảng và nhân dân giao phó cho tôi. Tôi cũng có nghiêm túc báo
cáo đầy đủ với Đảng với nhân dân về bản thân mình một cách nghiêm túc, đầy đủ. Nhưng
thực sự trong sâu thẳm lòng mình nếu là cán bộ mà không mang lại được lợi ích
cho nhân dân, cho đồng bào mình thì nên xin nghỉ về thay vợ nội trợ, vui thú và
tự hào với những bữa cơm dẻo canh ngọt cho vợ cho con. Chắc chắn hàng xóm, bà
con họ hàng và các đồng chí sẽ thấy tự hào về tôi hơn khối người khác. Tôi cứ
ngẫm nghĩ mãi cái câu của ai đó nói (không nhớ được cụ thể) “Người quân tử có
tố chất của kẻ anh hùng, còn kẻ anh hùng chưa chắc đã là người quân tử”.
Hôm nay tôi gửi đến các đồng chí một số nội dung cơ bản để nhận biết
người quân tử, để chúng ta tiếp tục sống và giữ lại chất lính Cụ Hồ trong mỗi
con người.
Phần lớn các nhà nghiên cứu cho rằng Khổng Tử là người đã sáng tạo ra từ này vì đây là hình mẫu con người lý
tưởng theo nhân sinh quan của Nho giáo phù hợp với phương thức cai trị xã hội đức trị (nhân
trị) của học thuyết này. Đối với Khổng Tử, các chức năng của nhà nước và sự phân cấp xã hội là các cơ sở của
xã hội và được đảm bảo bằng các giá trị đạo đức. Vì thế con người lý tưởng đối
với ông là quân tử. Quân tử còn có nghĩa là người tốt hơn, nghĩa là người hơn
hẳn về mặt đạo đức, luân lí. Quân tử
sau này đã trở thành một trong các khái niệm quan trọng của hệ tư tưởng Nho giáo.
I. Năm đức tính của người quân tử
1. Nhân: Người với người đối
xử với nhau trên cơ sở tình thương yêu. Tình thương yêu được cụ thể hóa bằng
những nguyên tắc sau:
1.1. Cái gì bản thân mình không muốn hoặc
người không muốn thì không làm cho người. Cái gì người muốn thì tích tụ lại cho
người.
1.2. Mình muốn đứng vững thì làm cho người khác đứng vững; mình muốn thành
đạt thì giúp đỡ cho người khác thành đạt.
2. Lễ: Theo quan điểm của Nho giáo, Lễ bao gồm
việc thờ cúng, lễ bái thánh thần, trời Phật và cả những quy định có tính chất
pháp luật, những phong tục, tập quán và kỷ luật tinh thần của cá nhân.
3. Nghĩa: Chỉ làm và nên làm
những việc nhằm duy trì đạo lý, lẽ phải.
4. Trí: Tri thức để suy xét, hành động. Một
trong những điểm quan trọng của Trí là phải nắm được mệnh trời.
5. Tín: Việc làm nhất quán với lời nói, giữ
lời "nhất ngôn kí xuất, tứ mã nan truy".
Người quy tụ các đức tính trên mà trong đó
trung tâm là Nhân được coi là người có đức Nhân: tình cảm chân thật, ngay
thẳng; hết lòng vì nghĩa; nghiêm trang, tề chỉnh; rộng lượng, khoan dung và
siêng năng cần mẫn. Người có đức Nhân chỉ hành động vì nhân nghĩa, đối lập với
kẻ bất nhân chỉ hành động vì lợi.
II. Chín tiêu chuẩn của người quân tử
1. Con mắt tinh anh để nhìn rõ vạn vật.
2. Thính giác tinh tường để nghe rõ vạn
vật.
3. Sắc mặt luôn ôn hòa.
4. Tướng mạo luôn được giữ cho khiêm cung
(cẩn trọng, cung kính với người trên; thân ái, hòa đồng với người dưới)
5. Lời nói luôn giữ bề trung thực.
6. Hành động phải luôn cẩn trọng.
7. Có điều nghi hoặc phải luôn hỏi han để
làm cho rõ.
8. Kiềm chế: Khi nóng giận phải nghĩ đến
hoạn nạn có thể xảy ra, không giận
quá mất khôn.
9. Thấy lợi phải luôn nghĩ đến nghĩa,
không vì lợi mà quên nghĩa, có quyền lợi chính đáng phải biết nghĩ đến người
khác (lộc bất tận hưởng).
III. Tám bậc thang hành động của
người quân tử
Theo quan niệm của Nho giáo, đã là người
quân tử phải tỏ đức sáng ngày càng rộng, càng cao. Muốn làm
được điều đó, người quân tử phải luôn phấn đấu theo 8 bậc thang dưới đây:
1. Cách vật: Luôn tiếp xúc, nghiên cứu kỹ sự vật, sự việc
để nhận rõ thực chất, phải trái.
2. Trí tri: Luôn ngẫm nghĩ để
thấu hiểu điều mình đã nhận thức được.
3. Thành ý: Luôn chân thật,
không dối người và cũng không dối mình.
4. Chính tâm: Luôn suy nghĩ, hành
động ngay thẳng, chính trực và làm chủ bản thân mình.
5. Tu thân: Luôn nghiêm khắc
với bản thân mình, sửa chữa những thiếu sót, không bảo thủ để nhận rõ sai sót
nhằm hoàn thiện bản thân.
6. Tề gia: Làm cho gia đình
mình tốt đẹp, tề chỉnh, có nề nếp, gia phong.
7. Trị quốc: Lo toan việc nước,
cai trị đất nước cho có kỷ cương, phép nước.
8. Bình thiên hạ: Khiến cho thiên hạ
thái bình, lòng người quy thuận.
Theo sách phong tục Việt Nam của ông Phan Kế Bính Viết về nho giáo
có nói về các quan niệm này theo thứ tự như sau:
1. Trung: Là trung với vua,
với nước,...
2. Hiếu: Là hiếu với cha mẹ,
có cha mẹ mới có mình....
3. Để: Là làm sao để sống với anh chị em
trong một nhà hòa thuận, có trên có dưới...
4. Nghĩa: Là sống với bạn bè,
với người xung quanh mình phài có nghĩa có tình...
5. Tu thân: Như trên
6. Tề gia: Như trên
7. Trị quốc: Như trên
8. Bình thiên hạ: Như trên
Trong tám thứ bậc trên thì năm cấp đầu là bất
kỳ người nào,từ kẻ tiểu nhân đến các quân tử, các đại phu quận công đều phải
hiểu biết và tuân theo. Còn ba bậc sau là để trở thành hào kiệt anh hùng, minh
chủ... thì thì sự trưởng thành sẽ theo từng cung bậc tăng dần, ví như anh tề
gia tốt (là gia đình hòa thuận vui vẻ,có trên có dưới, có gia phong,sống hài
hòa với lối xóm, các bà vợ có tôn ty trật tự “vì ngày xưa các ông thường có nhiều vợ”) thì mới có thể trị quốc
tốt, còn như trong gia đình có con cái hư hỏng, vợ chồng bất tâm phục, lúc nào
cũng nói với nhau như phường lưu manh thiếu văn hóa... thì chắc chắn không thể
nào trị quốc tốt được nếu như ông ta có quyền hành. Và khi một người trị quốc
tốt mới có thể có đủ lực lượng, đủ quân sư giỏi, tập hợp được sức mạnh tổng lực
từ dân chúng...., đủ tầm nhìn để có thể bình thiên hạ. Những kẻ mà chưa hoàn
thiện được việc ở bậc thấp mà giao cho những việc đại sự thì dễ dẫn đến thất
bại. Những kẻ chưa hình dung ra việc mà cứ dám nhận việc thì đúng là Ngôn quá
kỳ hành...
Vì thế người nào tự nguyện, sẵn sàng về đuổi gà cho vợ cũng đáng mặt anh hào.
Mình cũng thế. Mình tự hào về mình quá. Ha ha!
Lính đồi
sim- Theo Wikipedia
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét