trang chủ

25/10/2012

Thi phú


Những người mê… thi phú!
TTC - Bờm vừa đi vừa ê a đọc trong sách giáo khoa:
Thuế chó cũi, thuế lợn lò
Thuế muối, thuế rượu, thuế đò, thuế xe
Thuế sản vật, thuế chè, thuế thuốc
Thuế môn bài, thuế nước, thuế đèn
Thuế nhà cửa, thuế chùa chiền
Thuế rừng tre gỗ,
thuế thuyền bán buôn…
- He... he... bữa nay mới thấy Bờm lên mặt đọc thi phú đó đa? - Chí Phổi đi ngang qua, nhăn nhở cười nói.
- Thi với phú gì đâu anh Chí? Bờm tui đọc bài Á tế Á ca của cụ Phan Bội Châu ý mà!
- Ơ, đó có phải là bài cụ Phan nói về thằng Tây, đề ra đủ thứ thuế để thu tiền dân mình không nhỉ?

- Đúng đa! Như bây giờ, người ta đặt ra đủ thứ… phí để thu đó.
- Phải… gồi! Gần đây, báo chí đưa tin các phí gì đó? Thu phí kiểu này, dân rên quá chời hà!
- Phí… giao thông, phí xăng dầu, rồi phí gas, phí điện, phí hạn chế gì gì… rõ là thi phú ủa lộn thu phí bắt… mê mệt!
Chí Phổi bỗng ngửa mặt lên trời mà ca… cải lương: “Cao xanh ông có biết, thi…phú kiểu này sao… khoan sức… dân?” rồi đổi sang Hò… khoan: “Hết khoan rồi tới hụi! Hết hụi rồi tới lại khoan, rằng hù là khoan, khoan hỡi khoan ơi hò khoan…”.
- Gồi, gồi… Hết thi phú, lại đến “hò hét” gồi! - Bờm la lên và chạy tuốt, sợ Chí Phổi nổi cơn ăn vạ, mắc công làm chứng…
TẦM VÔNG

Không có nhận xét nào: