trang chủ

10/07/2013

HÀ NỘI TIẾU LÂM TRUYỀN KỲ( Kì 16 - 20)



Vũ Duy Chu (Sưu tầm & sáng tác)

TỈNH NÀO NGƯỜI TA KHÔNG ĐI XE ĐẠP?
Tái Võ Nhung - Người dẫn chương trình truyền hình rất quen thuộc Tôi sẽ trở thành tỉ phú, vừa xuất hiện. Khán giả trường quay vỗ tay rền rĩ chào đón ông. Ông vô cùng hào hứng:
- Xin chào! Xin kính chào khán giả có mặt tại trường quay và khán giả đang ngồi trước màn hình. Đã lâu lắm rồi, phải tới 5 năm liền trôi qua, chưa có ứng viên nào vượt qua 13 câu hỏi của chương trình... Tôi xin giới thiệu, đây là ứng viên Đặng Đình Phẹt. Anh sẽ tiếp tục cuộc chơi từ tuần trước, do thời lượng chương trình hết giữa chừng. Sự có mặt của anh Đặng Đình Phẹt hôm nay là một thành công rất ấn tượng của Chương trình Tôi sẽ trở thành tỉ phú nói chung và bản thân anh nói riêng. Anh Phẹt đã có một nền tảng kiến thức tuyệt vời, tự tin, bình tĩnh. Anh đã đi tới câu hỏi cuối cùng, câu số 15. Nếu trả lời đúng câu hỏi này, anh Phẹt sẽ nhận được phần thưởng 200 triệu đồng. Xin nhắc lại, anh Phẹt còn nguyên 4 quyền trợ giúp. Anh Phẹt đã rõ và sẵn sàng cuộc chơi, phải không ạ?
Cả trường quay nín thở. Tái Võ Nhung cũng căng thẳng, hồi hộp ra mặt. Anh nói:

- Nào! Xin bắt đầu. Sau đây là câu hỏi số 15:

- Ở Việt Nam ta, tỉnh nào người ta không đi xe đạp? Anh Phẹt có 30 giây vừa suy nghĩ, vừa trả lời…
Đặng Đình Phẹt ngồi lặng câm như pho tượng. Anh giống như kẻ thất thần. Đột nhiên, đến đúng giây cuối cùng, anh nở nụ cười rất tươi, mắt long lanh. Phẹt dõng dạc:
- Thưa anh Tái Võ Nhung, tỉnh duy nhất ở Việt Nam người ta không đi xe đạp là… tỉnh Quảng Nam.
Khán giả ồ lên ngạc nhiên. Ống kính máy quay cận cảnh một khán giả há hốc miệng mà không kịp lấy tay che…
Giọng Tái Võ Nhung có vẻ hơi run run:
- Tại sao người dân Quảng Nam lại không đi xe đạp
Đặng Đình Phẹt lại dõng dạc:
- Dạ, ở Quảng Nôm không có xe đạp, chỉ có xe độp. Vì vậy, người dân Quảng Nôm chỉ đi xe độp!
Người dẫn chương trình bật dậy khỏi chiếc ghế:
- Vâng, rất chính xác! Rất chính xác! Vâng, thưa quý vị khán giả, anh Đặng Đình Phẹt đã trả lời rất chính xác. Ở Quảng Nôm người dân không đi xe đạp, vì ở đó không có xe đạp. Ở đó chỉ có xe độp mà thôi. Tấm séc trị giá 200 triệu đồng này đã thuộc về anh. Xin chúc mừng anh. Xin cám ơn! Xin cám ơn! 
Tất cả khán giả trường quay đứng cả dậy. Người ta ôm lấy nhau nhảy múa, chúc mừng ứng viên Phẹt. Rồi người ta đồng thanh hô vang:
- Xơ độp! Xơ độp! Xơ độp!... Quảng Nôm! Quảng Nôm! Quảng Nôm!... 
- Phẹt!...Phẹt!...Phẹt!....

À QUÊN…
Hai bà miền Tây Nam Bộ có con đang học đại học trên Sài Gòn tâm sự:
- Chị Ba à! Thằng Hai nhà em lóng rày quên quá xá. Chắc là nó học dữ, đầu óc căng thẳng sao đó, chị Ba. 
- Nó quên sao, dì Tư nói tui nghe coi!
- Hồi mấy năm trước tới giờ, tháng nào gởi thơ dzìa cho em, cuối thơ nó cũng viết: ”À quên, má sẵn tiền hôn, gởi cho con chút xíu nghe má”. Chút xíu của nó là bằng tiền em bán nửa con heo, chị Ba! Thế mà tháng này nó gởi thơ dzìa quên luôn cả À quên, em lo hung.
- Chèng đéc ơi, tưởng chi. Thằng Năm, con Bảy nhà tui học trển cũng dzậy đó. Ai đời, viết thơ gởi cho ba má, thơ nào cũng y chang: “Ba má khỏe hôn? Ba má mần ruộng vừa vừa thôi, ráng giữ sức khỏe nha. Con nhớ ba má nhìu”. Chỉ nhiêu đó, cuối thơ thế nào cũng À quên… Dì Tư à, riết rồi thấy thơ chúng nó gởi dzìa, ổng chỉ hỏi tui một câu: Bà ơi, thơ tháng này một đứa À quên hay cả hai đứa À quên vậy cà?
- Ui da, vậy thì em yên tâm. Té ra, học đại học trên Sè Goòng, người ta dạy mấy sắp nhỏ viết thơ gởi ba má, thơ nào cũng phải để À quên ở cuối thư lận.
Ông chồng bà Ba ở trong nhà nghe thế liền chạy ra biểu:
- Dì Tư nói trúng ngay chóc! Tivi, đài đóm, báo chí, người ta biểu những vấn đề giống… giống… À quên, những vần đề có liên quan đến À quên là vấn đề khó nói, nhạy cảm. Bọn trẻ học theo nên phải À quên cho nó tế nhị đó dì…
Rồi ông le te nói với vợ:
- Í, bà ơi! Còn hai cái À quên tháng này của hai đứa bà giải quyết lẹ cho chúng nó nghe… 
À quên, chút xíu nữa bà cũng phải À quên tui mấy chục ngàn đi đám giỗ nhà Tám Đực đó nha
À quên… Hí… hí… hí…. À quên...

CẢNH SÁT TÀNG HÌNH
- A lô! Bớ anh ơi, năm thằng đánh nhau xáp lá cà trên đường phố nè, ghê quá trời. Một thằng cầm mã tấu dài cả mét, sáng lạnh người. Hai thằng cầm tuýp sắt dài hai mét. Một thằng huơ huơ dao găm nhọn hoắt. Còn một thằng cầm cây gỗ đầu bịt sắt. Chúng lao vào nhau như lũ trâu điên… Kinh hoàng!
- Em đứng đó làm chi trời, đầu không phải phải tai, chạy lẹ ra nơi khác đi!
- Dạ! Trời đất! Thằng cầm dao găm bị thằng cầm mã tấu chém bể sọ, óc phọt ra ngoài trắng hếu. Máu chảy tràn xuống mặt nó đỏ lòm. Thế mà nó còn đuổi theo thằng mã tấu mấy chục mét, rồi mới gục xuống đường. Rồi nó giãy đành đạch, như gà bị cắt tiết.
- Ghê quá em ơi. Anh rùng mình rồi nè. Thôi, em đi đi, đứng xớ rớ đó làm chi.
- A lô! A lô! Trời ơi! Thật kinh khủng anh ơi. Hai thằng cầm tuýp sắt dài cùng lao vào thằng cầm cây gỗ. Thế là một tuýp sắt xuyên qua ngực trái thằng cầm cây gỗ. Cái tuýt sắt thấu qua tim, lòi ra sau lưng thằng kia một khúc, máu phọt, phọt, phọt... Còn tuýt sắt thứ 2 xuyên thấu qua bụng thằng cầm cây gỗ. Ruột nó lòi ra cả mét lòng thòng. Thằng này gục tại trận, máu trào ra xối xả từ vết đâm, từ miệng phì phì, lênh láng cả một đoạn đường… Đường bị tắc cả cây số, kẹt cứng… Hàng ngàn người không thể xê dịch được…
- Thôi, thôi, thôi! Em đang ở đâu, đường nào, khúc nào, quận nào, anh ra đón. Nguy hiểm quá em ơi.
- Đang tiếp diễn nữa nè anh.
- Thôi, đừng tiếp diễn nữa. Nói lẹ lên, em đang ở đâu?
- Í, anh không phải đón em đâu. Xíu nữa em ra chỗ hẹn gặp bạn hàng, xong em về.
- A lô! A lô!... Không! Không! Em phải nói cấp kì, em đang ở đâu để anh ra đón. Anh nóng ruột muốn chết đây nè.
- Em đang trong quán cà phê mà anh!
- Sao? Sao lại trong quán cà phê là sao, hả?
- Dạ, em đang cà phê mà!
- A lô! A… lô! Trong quán cà phê sao lại có năm thằng đuổi nhau, giết chóc máu me ghê rợn, nổi da gà thế trời?
- Ủa, năm thằng này đuổi giết nhau ở trong tờ báo em vừa mua chớ bộ.
Em đang đọc tờ Cảnh sát tàng hình... Anh nghe rõ hôn? A lô!.. A… lô!!!
Sài Gòn, 31.10.2011
VDC

“THẬP TOÀN ĐẠI BỔ KẾ”
Toán vệ sỹ đạp tung cánh cổng vọt ra đường, đuổi theo và tóm được thủ phạm. Hắn vừa ném vào nhà Tổng Giám đốc Nguyễn Phỗng một hộp to tướng. Hiện trường được phong tỏa. Các chuyên gia rà phá bom mìn và hóa chất độc hại được điều tới. Có cả chó nghiệp vụ.
Trung tá cảnh sát, trưởng nhóm điều tra hỏi thủ phạm:
- Anh quẳng cái gì vào nhà Tổng Giám đốc Nguyễn Phỗng? 
- Dạ thưa ông, cái hộp ấy đựng… 
- Này, anh đang phải khai báo với Cảnh sát Phòng chống tội phạm. Tôi yêu cầu anh nghiêm túc, thành khẩn.
- Em đâu dám đùa, dạ thưa các ông. Trong hộp đó không có chất nổ, hóa chất độc hại, rất… an toàn…
Trung tá ra lệnh:
- Cho chó nghiệp vụ làm việc.
Chú chó nghiệp vụ hình như chỉ chờ có thế. Nó hít lấy hít để cái hộp, đuôi ngoáy tít, lưỡi lè dài, dãi nhỏ tong tỏng…
Thủ phạm nhìn con chó, gương mặt dãn ra:
- Dạ thưa, đó, các ông thấy đấy, chó mới ngửi đã thèm nhỏ dãi như thế...
Cả toán chuyên gia hết sức ngạc nhiên. Lần đầu tiên họ thấy chú chó nghiệp vụ… ”mất sĩ diện” như thế. Chợt tiếng còi xe hơi giật cục ngoài cổng. Tổng Giám đốc Nguyễn Phỗng mở cửa xe bước vào sân. Ông chững lại một chút khi nhìn thấy thủ phạm. Ông định cúi xuống cầm cái hộp thì bị ngăn lại.
Trung tá cảnh sát chỉ vào thủ phạm và hỏi:
- Ông Nguyễn Phỗng, ông có biết kẻ này chứ
- Dạ, tôi biết. Hắn là Trần Mưu, Trưởng phòng Kinh doanh Tổng Công ty Vinakima. Tổng công ty của hắn cũng kinh doanh cùng mặt hàng với chúng tôi - Đối thủ không đội trời chung... 
- Chúng phá hoại ông à? Chúng lừa đảo, cưỡng bức chiếm đoạt tài sản của Tổng công ty ông hay sao mà không thể đội trời chung với chúng?
- Công ty chúng tôi đang sắp vỡ nợ. Nhưng chúng không phạm các tội ông nói. Đằng này… chúng…
- Chúng làm sao, ông nói rõ đi!
- Chúng cứ… ném những hộp thuốc bổ vào nhà tôi. Trong hộp kia toàn thuốc bổ quý hiếm.
Trung tá cảnh sát chợt hiểu. Ông nhìn Nguyễn Phỗng, gằn giọng:
- “Thập toàn đại bổ kế” là một chiêu người ta làm cho địch thủ - một kẻ ngu dốt, bảo thủ, tham lam nhưng lại có quyền lực, chức tước luôn luôn béo tốt, phốp pháp. Ở đâu có hạng người này, ở đó có “Thập toàn đại bổ kế”.
Anh em cảnh sát, ta về thôi! Híc...

TAO CŨNG… ĐẾCH XÂY!
Một lão Tây, một lão Việt trò chuyện:
- Tao thấy trên các con phố chúng mày rất ít nhà vệ sinh công cộng. Đã ít lại thường trong góc khuất, khó thấy. Vậy khi có nhu cầu vệ sinh, mày ”giải quyết” bằng cách nào?
- Trước khi ra đường, bọn tao đã “xử lý” ở nhà rồi. Nhiều khi chúng tao giải quyết trước, ”tận gốc vấn đề” ấy chứ.
- Tận gốc vấn đề là sao?
- Ví dụ, sáng ngày mai dạo phố thì tối nay bọn tao ăn uống ít đi, sáng mai nhịn luôn, trưa mai về nhà ăn bù.
- Trời đất ơi, sao chúng mày hành xác khốn khổ thế nhỉ. Chỉ vài mét vuông đất mặt phố là có một cái nhà vệ sinh đàng hoàng, lịch sự rồi, thế mà…
- Thế mà cái… đ… gì! Những cái nước xây nhiều nhà vệ sinh công cộng trên phố là đất đai những nước đó giá bèo, mày rõ chưa? Ở xứ tao rừng vàng biển bạc, nghĩa là một mét vuông đất tút lút trong rừng sâu cũng đắt như vàng. Còn một mét vuông đất mặt tiền phố to là cả tỉ đồng. Mày biết một tỉ đồng là bao nhiêu không? Lương của công nhân khu Chế xuất Tân Thuận cao cũng chỉ 3 triệu đồng/ tháng. Nghĩa là họ phải làm ròng rã 27 năm không nghỉ, mới kiếm nổi 1 tỉ đồng. Mày le lưỡi cái gì? Giả sử mày có vài mét vuông đất ở đường Nguyễn Huệ, Sài Gòn, mày có dám xây nhà vệ sinh không?
- Không, không! Thế thì tao cũng… đếch xây! Ngày mai, trước khi dạo phố, tao cũng “giải quyết tận gốc vấn đề”… hí… hí… hí…
- À! Hay là mày đeo bỉm vậy? 
- Trời đất! Bỉm là dùng cho trẻ em chứ? Người lớn đi dạo phố ai mà đeo bỉm, kì!
- Mày đâu có đeo mỗi cái bỉm đi dạo phố đâu? Ngoài bỉm còn quần… xì, còn quần đùi, quần dài nữa chứ. Ai nhìn thấy mày đeo bỉm mà kì, hả? Tao hỏi mày, mấy cụ già lụ khụ ở bệnh viện còn đeo bỉm suốt ngày được. Mày khỏe như voi, chả lẽ không đeo nổi cái bỉm vài giờ đồng hồ là sao?
- Ừ há! Ok. Thế thì tao chơi… bỉm! 
Hí… hí… hí…

NÓI KHÔNG VỚI BẰNG TẠI CHỨC
- Báo cáo anh, cái vụ “Nói không với bằng tại chức” của tỉnh em bây giờ thành chuyện lớn rồi!
- Lớn thế nào?
- Dạ, anh em có bằng cấp đại học chính quy thì công khai xem thường Chủ tịch chỉ có bằng đại học tại chức. Họ đòi phải bố trí họ vào đúng những vị trí làm việc mà họ có năng lực. Thế là những anh em có bằng tại chức đang ở những vị trí này phản ứng quyết liệt. Mất đoàn kết nội bộ nghiêm trọng anh ạ. Không khéo…
- Thế Chủ tịch không có ý kiến gì sao?
- Thì ông ấy cũng lý luận như mấy ông báo chí, rằng Nhà nước không có chủ trương phân biệt đối xử bằng cấp. Bằng tại chức, chuyên tu cũng là một thứ bằng chính thống, được Bộ Giáo dục và Đào tạo cấp mà lị. Nhưng mấy ông học chính quy thì cứ nói tỉnh bơ “Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức”. Đề nghị anh cho ý kiến chỉ đạo, giúp chúng em ổn định tư tưởng càng sớm càng tốt.
- Ơ cái cậu này, tư tưởng, lập trường chính trị của các cậu là do ông Lê Nin, Các Mác ổn định chứ. Học chủ nghĩa Mác - Lê mãi rồi mà tư tưởng không ổn định là sao? Thôi, cậu cứ về địa phương làm việc cho tốt đi. Chủ tịch của cậu chỉ có bằng đại học kinh tế tại chức, đúng không. Tôi sẽ đề xuất tiến cử một ông trình độ hơn về thay chủ tịch của cậu.
- Ai vậy, thưa anh Hai?
- Bây giờ tôi chưa thể tiết lộ danh tính người này. Nhưng các cậu yên tâm, ông ta có tới hai bằng đại học tại chức, chứ không phải chỉ có một như chủ tịch của các cậu hiện giờ đâu.
- Úi xời ơi!....
Sài Gòn, 8.11.2011
VDC

GACHOAYMA
Lần đầu tiên Gachoayma - một nước thuộc Châu Phi cử hai học sinh phổ thông trung học giỏi toán đi dự thi toán quốc tế đoạt liền hai huy chương, một vàng một bạc. Sự kiện này như một cú động đất 9 độ rich-te, làm bừng tỉnh niềm tự hào từ người dân tới Tổng thống. Họ thống nhất khẳng định rằng chỉ số IQ của người dân xứ họ cao ngất ngưởng, chứ không hề lùn tẹt như họ vẫn thường nghĩ trước đây
Ngay lập tức, Tổng thống quyết định xây một tòa nhà uy nghi tráng lệ, với tên gọi Trung tâm toán học Gachoayma. Những học sinh giỏi toán của tất cả các trường phổ thông trong cả nước, qua sàng lọc, ai đủ điều kiện, sẽ được đưa về trung tâm mài giũa để dự các kì thi toán quốc tế. Tổng thống lên truyền hình nói rằng từ Trung tâm toán học này, nhân loại sẽ biết đến Gachoayma – vương quốc của trí tuệ…
Cuộc thi thiết kế ngôi nhà Trung tâm toán học đã quy tụ hàng trăm kiến trúc sư nổi tiếng thế giới tham dự. Cuối cùng, hội đồng tuyển chọn nhất trí chọn bản thiết kế của ông kiến trúc sư, kiêm chủ thầu xây dựng có tiếng của Việt Nam. Nghe đâu hồi học trung học, ông này đã từng có huy chương trong một kỳ thi toán quốc tế.
Ông đã đính kèm hai câu slogan rất ấn tượng theo bản thiết kế. Câu thứ nhất “ Rung chuông vàng”. Câu thứ hai “Đem chuông đi đánh xứ người”. Trung tâm toán học Gachoayma được thiết kế và xây dựng giống như một quả chuông. Thật là một ý tưởng độc đáo, vô tiền khoáng hậu….
***
Đã có hàng trăm học sinh của Trung tâm toán học Gachoayma giành được huy chương vàng, bạc trong các kì thi quốc tế. Nhưng những học sinh này vào đại học rồi tốt nghiệp ra trường cũng chỉ là những kỹ sư, bác sĩ, cử nhân bình thường, chưa có gì nổi bật. Một số vào khoa Toán Đại học Sư phạm ra trường vừa dạy, vừa mở lò luyện thi đại học, kiếm bộn bạc. Tổng thống Gachoayma cho rằng nhân tài đất nước họ còn có thể vươn tới những tầm cao chót vót, chứ kết quả chỉ như thế, chỉ làm những việc ấy thì chưa xứng với kì vọng của nhân dân… 
Nhưng nhân dân của ông thì choáng váng thực sự khi biết rằng ở các nước Châu Âu, người ta chỉ chọn ngẫu nhiên một số học sinh giỏi toán của vài trường trung học bất kì nào đó dự thi quốc tế. Và học sinh của họ cũng đoạt huy chương vàng lia lịa như ai…
***
Thế rồi, nhân dịp một lần sang Việt Nam, vị giáo sư Trung tâm Toán học Gachoayma tìm đến thăm tác giả thiết kế ngôi nhà Trung tâm Toán học. Giáo sư hết sức ngạc nhiên thấy tác giả cởi trần, quần đùi đang tung những nắm ngô cho gà ăn. Ngắm nghía sân gà hồi lâu, đột nhiên giáo sư nhào tới vỗ vai tác giả:
- Này, tôi hỏi thật ông nhé. Cái Trung tâm toán học Gachoayma được ông lấy cảm hứng thiết kế là từ cái này phải không?
- Chính xác! Cái ngài đang cầm trên tay người Việt Nam chúng tôi gọi là cái… bu nhốt gà. Từ cái bu gà này tôi đã có ý tưởng lãng mạn cho việc thiết kế Trung tâm Toán học của các ngài. Lãng mạn ở chỗ hình dáng cái bu gà cũng nhang nhác hình dáng một quả chuông…
- Ông còn lồng ghép thêm ý nghĩa nào khác nữa không?
- Có chứ, thưa ngài. Việc các ngài tập trung học sinh lại, chỉ để học thật giỏi một môn nào đó rồi cho đi thi quốc tế lấy huy chương, thì cũng giống như việc người Việt Nam chúng tôi nuôi gà chọi chỉ để thi chọi. Ngài biết gà chọi và xem chọi gà rồi chứ?
- Ồ, tôi biết, tôi biết… gà chọi mà. Nhưng xin hỏi ông, làm thế nào để chúng tôi có thể biến một chú gà chọi thành đại bàng?
- Vô phương, thưa ngài! Câu hỏi này ngài phải hỏi người Pháp, người Mỹ, người Anh, người Đức… Chỉ có họ mới làm được điều đó…
- Ồ, thế mà tôi cứ nghĩ Việt Nam….
- Thưa ngài, còn một điều này nữa, tôi chỉ bật mí cho riêng ngài biết thôi nhá. Người Việt Nam chúng tôi hay cắt dán các từ, các cụm từ cho ngắn gọn, đọc lên nghe mài mại tiếng Anh. Vì vậy tôi vô cùng sửng sốt khi thấy như thể tự nhiên có một sự sắp xếp thần bí nào đó, trợ giúp, gợi ý cho tôi khi thiết kế Trung tâm toán học của ngài. Đó là khi tôi nhìn thấy dòng chữ Gachoayma…
- Xin ông nói rõ hơn.
- Người Việt chúng tôi sẽ diễn giải cụm từ Trung tâm Toán học Gachoayma là: TRUNG - TÂM – TOÁN - HỌC – GÀ - CHỌI - ẤY - MÀ.
Bất thình lình, giáo sư ôm ghì lấy tác giả. Rồi cả hai cùng chạy vòng quanh sân, người trước người sau, tay vỗ vào mông bộp bộp bộp, đoạn hai cánh tay nghiêng nghiêng, cảnh con trống rượt con mái, làm lũ gà giật mình chạy tán loạn…
He… he… he… Hí… hí… hí…


CẢM XÚC VĂN CHƯƠNG
Hai vợ chồng thấy thằng con trai học văn kém quá thì lo sốt vó. Thay vì mắng mỏ, la rầy thì họ lại chọn phương pháp sư phạm hiện đại, gợi mở thẩm mỹ, bồi dưỡng cảm xúc văn chương cho con.
Vợ bảo chồng:
- Anh còn nhớ bài văn, bài thơ nào hay hay hồi nhỏ mình học, anh đọc cho em và con nghe một bài đi.
Ông chồng liền đọc:
Bố Tý làm công nhân
Ở bến tàu khuân vác
Vừa làm lại vừa hát
Trong buổi sáng mùa xuân.
Thằng con học lớp 10 nghe xong cười phe phé, bảo:
- Thảo nào chế độ Xã hội chủ nghĩa của bố chưa thành công là đúng rồi bố ạ.
- Sao, con nói sao? - Bà mẹ ngạc nhiên.
- Thì đấy, bố Tý làm công nhân khuân vác ở bến cảng mà vừa làm vừa hát, thì lấy đâu năng suất, thì quá là dạo chơi, chứ làm lụng cái gì?
- Thôi! Thôi, anh đọc bài khác đi - Bà vợ giục.
Ông chồng hắng giọng:
Trời mưa, trời gió đùng đùng
Cha con ông Sùng đi lấy cứt trâu
Lấy về trồng bí trồng bầu
Trồng hoa, trồng quả, trồng trầu, trồng cau.
Thằng con nghe xong lại cười phe phé, bảo:
- Khổ! Con trâu trong bài thơ này bị bệnh táo bón rồi mẹ ơi!
- Sao, sao con lại nói thế?- Bà mẹ bức xúc
- Thì đấy, mưa gió xối xả, sấm chớp đùng đùng như thế mà cứt trâu không bị tan ra, trôi đi, thì cứt nó phải cứng ngắc rồi. Rõ là con trâu này bị bệnh táo bón, chứ còn gì nữa.
Hí… hí… hí…
Sài Gòn, 14.11.2011
VDC

KHU PHỐ VĂN HÓA

Ông bố quát thằng con:
- Sao mày lại đánh con người ta?
- Vì nó làm vỡ cục Yoyo của con.
- Vỡ thì bắt nó đền, chứ sao lại đánh nó?
- Nó không chịu đền, lại còn bảo con là đồ vô văn hóa.
- Mày cùng học một trường, một lớp với nó. Làm sao nó lại bảo mày vô văn hóa được, hả?
- Nó bảo con vô văn hóa, vì khu phố của mình chưa có bảng Khu phố Văn hóa treo trên cổng chào như khu phố của nó. Nó nói thế đúng hả bố? Mấy chú công an có bắt con vì tội đánh nó không?
- Thế bố nó đã trình báo công an là mày đánh nó chưa? Nhưng thôi, tao đã mua
căn nhà bên Khu phố Văn hóa ấy rồi. Tháng sau nhà mình chuyển sang đấy ở, kể cả thằng bố nó cũng đéo dám chửi mày là đồ vô văn hóa nữa đâu, con ạ…

ĐẠI DỊCH CUỒNG DANH
Cuộc nhậu vỉa hè xôm tụ nghe chừng cũng đã khá lâu. Có tiếng e hèm:
- Các huynh cứ vui vẻ đi, đệ xin phép rút sớm nha. Lát nữa đệ có lai - sô rồi (live show).
Một vị lắc đầu, le lưỡi:
- Đù má, về thổi kèn đám ma thì nói thẳng mẹ nó ra, bày đặt lai - sô, sĩ!
Lúc sau, thêm một ông e hèm:
- Các huynh rảnh, cứ ngồi lai rai tới bến đi. Đệ phải về phòng mạch xem thế nào. Tối nay cuối tuần bệnh nhân đông lắm. Chết, trễ mấy phút rồi, đệ cám ơn các huynh.
Ông đang ngồi nhướng mắt lên nhìn ông vừa e hèm:
- Mẹ, làm bảo vệ phòng mạch mà tinh tướng giọng bác sĩ, mắc ói!
Lại thêm một ông nữa chia tay:
- Huynh xin bái bai, mấy đệ về sau nhé. Hôm qua huynh với một thằng bạn chơi nguyên chai Chivas 25, không xi - nhê gì. Bữa nay mới dzô ít li đế huynh đã loạng quạng, là sao mấy đệ?
- Huynh tay chơi dữ ta!
Ông đầu bạc vừa đưa li rượu lên môi, nghe thế bỗng cười sằng sặc:
- Tay chơi cái con mẹ gì. Lão lượm ở đâu cái vỏ chai Chivas, ruột toàn rượu đế ngâm chuối hột nhạt hoét, thế mà đi đâu cũng nổ Chivas, Chivas. Lão được uống một giọt Chivas xịn, tôi chết liền. Sao xã hội mình bây giờ từ cao xuống thấp, ở đâu cũng lền khên người mắc bệnh sĩ, mắc bệnh háo danh, bệnh hoang tưởng, bằng cấp dỏm, như một đại dịch ê chề… Ê, chủ quán tính tiền giùm coi, cho đệ xin luôn cái vát (hóa đơn VAT)…
Chủ quán kêu:
- Trời đất! Sáu, bảy ông nhậu từ xế chiều tới giờ toàn cổ cánh vịt, xí quách, nước lèo mì gói, chưa hết ba trăm ngàn bọ. Quán cóc đào đâu ra vát. Mà đòi vát mang về cho vợ ông chờ… ui… chui… huyền… đít à, cha nội? Khớ… khớ… khớ…
Chợt có chuông điện thoại reo. Ông đầu bạc lại cười sằng sặc, đoạn véo von:
- A lô! Ơi! Em à, anh đây! Em với các con ăn cơm trước đi nhá, đừng chờ anh. Anh đang ngồi với mấy anh trên Sở ở nhà hàng Bồng Lai bàn công chuyện chút xíu, xong anh về liền…
He… he… he...

SỮA TIẾN SĨ
Chiếc xe chở khách du lịch đang phăm phăm chạy về hướng Vũng Tàu, chợt có tiếng vỗ vào thành xe cùng tiếng một vị khách nào đó kêu to:
- Ê! Stop! Vào uống sữa tiến sĩ đã bà con ơi, bác tài ơi!
Chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, chàng hướng dẫn viên đành phải kêu bác tài dừng xe. Ồ! Trung tâm Bò sữa Long Thành, Đồng Nai. Ngay trước đầu xe, người ta dựng một tấm Pa-nô tổ chảng, vẽ một con bò sữa có lẽ cao tới gần 3 mét. Những ”quả vú” căng tròn, to như cái giỏ cua đeo lủng lẳng dưới bụng bò, thật ấn tượng. Mọi người cười ồ….
Lúc lên xe đi tiếp, ai cũng khen sữa bò Long Thành ngon. Nhưng tại sao lại gọi là sữa tiến sĩ? Thế là anh chàng hướng dẫn viên phải giải thích.
Anh nói:
- Thưa quý khách kính mến! Thế kỷ trước, khoảng những năm 70 – 80, một số vị nghiên cứu sinh Việt Nam sang Liên- Xô làm luận án tiến sĩ. Nhưng do đời sống trong nước đói kém quá, nên họ gác việc nghiên cứu lại, lo tìm mua bàn là, mai-xo, nồi áp suất, tủ lạnh Sa-ra-top, xe đạp X-put-nhich… gửi về nước cho gia đình, gọi là ”đánh hàng”, kiếm lời cái đã. Nhưng hết hạn nghiên cứu về nước mà không có bằng tiến sĩ thì thật khó coi. Thế là những đồng rúp “nghiên cứu sinh” giúp cho họ có cái bằng. Giới học hành chuẩn mực, nghiêm túc ở Hà Nội hài hước rằng, dắt một con bò qua biên giới vào Liên Xô, dắt trở ra, con bò thành tiến sĩ. Hí… hí… hí…
Một vị khách lên tiếng:
- Úi xời, bây giờ cả nước mình có tới 15.000 tiến sĩ, 16.000 thạc sĩ, nghe đâu nhiều gấp 5 lần Thái Lan, gấp 6 lần Mã Lai. Làm sao biết ông nào đã được dắt qua biên giới, ông nào không? Chỉ đến khi các ông ấy tìm mọi cơ hội trở thành đầy tớ của dân, để được lên tivi, lên đăng đàn diễn thuyết, thuyết giảng ở các cuộc họp đỉnh, dân ta mới biết đâu là bò, đâu là tiến sĩ. Mới vài ngày nay, chứ đã xa xôi gì, có cái ông nghị ông nghẹo gì là thạc sĩ Kinh doanh quốc tế phát biểu giống bò đá, đòi bỏ luật biểu tình…, dân chúng trình độ thấp “đuổi” cho chạy có cờ đấy thôi...
Bỗng có tiếng quát rất to:
- Đề nghị các đồng chí không được xúc phạm bò sữa Long Thành của tui nhá!

THẦN Y XÓM CỦI
Con trai quan lớn xứ Tàu tuổi chưa tới 40 nhưng đã mắc chứng đau cơ bắp cả hai chân và chứng béo phì nhiều năm. Mấy năm gần đây, bệnh anh mỗi ngày một thêm nặng. Cuối cùng, cơ bắp hai chân teo lại nhanh thấy rõ, khiến anh không thể đi lại được nữa. Đám thuộc hạ tâu rằng dưới chân ngọn núi Y, tỉnh X có một ông thày lang cực giỏi, có thể chữa được bệnh này. Người dân địa phương gọi ông là Thần y xóm Củi. Từ thời tóc còn để chỏm, ông đã sống bằng cách hái củi trên núi đem bán. Quan lớn nghe xong “xí” một tiếng, giọng bực bội: Lang băm!
Sau gần một năm đưa con đi Mỹ, Anh, Pháp chữa không khỏi, quan lớn đành phải nghe thuộc hạ tìm đến Thần y xóm Củi, theo cái cách còn nước còn tát.
Bữa ấy tốt ngày, cha con quan lớn và đám thuộc hạ lên xe trực chỉ nhà Thần y. Thần y hỏi về sự nghiệp, chức vụ, kết qủa du học ở Mỹ, đời sống vật chất, tinh thần của con quan thế nào. Hỏi xong, Thần y cười… bí hiểm.
Quan lớn nóng mắt bảo:
- Ông cứ chữa khỏi bệnh cho con trai tôi đi, hỏi chi nhiều, tiền nong phí tổn, khỏi lăn tăn. 
Đoạn, quan lớn đưa cho Thần y một tờ giấy chỉ ghi vẻn vẹn mỗi con số 1, kèm chữ ký của quan. 
Quan vẫn chưa hết nóng mắt, tiếp:
- Nếu con trai tôi khỏe mạnh, đi lại bình thường được, ông viết thêm bao nhiêu con số không (0) vào sau con số 1 ấy, tôi cũng thanh toán cái…. rẹt! Muỗi!
Thần y thản nhiên:
- Ông cất ngay tờ giấy muỗi ấy đi, hãy mang tất cả chăn mền, võng lọng, sơn hào hải vị này về. Nếu ông đủ lòng tin, hãy để con trai lại đây tôi chữa trị. Và hãy để lại đây một vệ sĩ lực lưỡng giúp con ông. Còn không, xin các ông vui lòng lui cho…
***
Thấm thoắt một năm trôi qua. Sáng nọ, một đoàn xe sang trọng ba chiếc to vật vã chở quan lớn, đám thuộc hạ, phóng viên báo chí, quay phim, cùng một số giáo sư bác sĩ chuyên môn sâu về cơ, xương, thần kinh đến nhà Thần y đón con quan lớn. Phóng viên báo chí, quay phim sẽ viết bài và ghi hình ca ngợi tài năng Thần y và sự tri ân hậu hĩnh của quan lớn với Thần y. Các giáo sư, bác sĩ thì tìm hiểu chuyên môn…
Dân chúng xóm Củi kéo đến xem đông nghịt. Quan lớn và đám tùy tùng hỏi gì Thần y cũng chỉ cười và từ chối mọi quà cáp tiền bạc. Thần y bảo quan:
- Ông hãy trả công xứng đáng cho vệ sỹ của con trai ông, thế là đủ.
Một người xưng là chủ một trang web cá nhân nổi tiếng xin hỏi vài câu thì Thần y bỗng vui vẻ hẳn lên.
Hỏi:
- Xin Thần y cho biết ông đã dùng phương pháp điều trị kỳ diệu nào, để một kẻ gần như tàn phế trở nên khỏe mạnh dường này ạ.
Đáp:
- Bệnh nhân cao chỉ có 1m 68 mà nặng gần 90 kí thì đôi chân không chịu nổi sức nặng của cơ thể. Điều đó đã làm cho bệnh nhân lười vận động và lười suy nghĩ. Một bước anh ta lên xe hơi, hai bước lên máy bay, ba bước vào phòng làm việc máy lạnh, ngồi ghế bành nệm êm cả ngày. Như vậy, bệnh nhân đã rất ít sử dụng đôi chân của mình, nên teo cơ chân thì có gì lạ? Nhưng thật lạ ở chỗ: Anh ta bị bệnh như vậy đã lâu, thế mà anh ta vẫn “leo” thoăn thoắt lên các bậc thang chót vót đầy danh vọng quyền lực. Điều đó chứng tỏ anh ta đã “leo” và đứng trên các bậc thang đó bằng đôi chân của bố anh ta, chứ còn gì nữa? Khi hiểu được gốc của căn bệnh, thì việc điều trị của tôi đã trở nên dễ dàng và hiệu quả, như quý vị đã thấy… 
Hỏi:
- Thần y đã điều trị cho bệnh nhân bằng các loại thuốc gì ạ?
Đáp:
- Tôi cho bệnh nhân uống và xoa bóp chân bằng các loại thảo dược hái trên núi. Với sự trợ giúp của vệ sỹ, bệnh nhân phải tự leo núi mỗi ngày 2 lần, tăng dần độ cao, liên tục trong một năm. Một năm trả giá đầy đau đớn của anh ta. Đất trời sinh ra núi cho con người có cái để mà biết tầm vóc và sức lực mình đến đâu. Muốn biết rõ khả năng bản thân, ai cũng phải tự đi trên đôi chân của chính mình, không có cách nào khác. Nếu đi bằng đầu gối hay bằng đôi chân kẻ khác, sớm muộn gì cũng bị chứng teo cơ. Bây giờ có rất nhiều kẻ đang bị teo cơ dần dần mà không biết….
Đột nhiên quan lớn và đám thuộc hạ đi theo đồng loạt cởi phắt quần dài đang mặc. Quan lớn hốt hoảng quá, kéo tụt luôn cả xi líp xuống… chân… tồng ngồng.
Họ hỏi nhau cuống quýt, loạn xị:
- Các ông ơi, xem dùm chân tôi có bị teo không?
- Ôi! Chân tôi bình thường phải không Thần y?
- Ông nắn dùm xem chân tôi thế nào?
- Hình như chân tôi hơi teo teo phải không nhỉ?...
Bà con xóm Củi không dám cười, bụm miệng chạy tứ tán như bị ma đuổi.
He… he… he…

CỦ CHI
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11, ông Hiệu trưởng mời vợ tới dự lễ mừng, để bà tận mắt thấy cơ sở vật chất, sự bề thế, khang trang của trường ông. Thêm nữa, ông cũng ngầm muốn cho vợ thấy uy tín, vai trò của ông với đồng nghiệp, với học sinh thế nào.
Hết phần lễ chính, đến phần chụp ảnh để lưu phòng truyền thống trường. Ông đứng hàng trên cùng, chính giữa. Hai bên phải trái ông và phía sau là các đồng nghiệp. Ông nở nụ cười hãnh diện
Chợt dưới sân trường có tiếng cười khúc khích, lúc đầu nhỏ, sau to dần. Ông thấy toán học sinh lớp 6, lớp 7, hích vai, kéo giật tay nhau, chỉ chỉ, trỏ trỏ, bụm miệng… Ông thấy cả vợ ông giơ cao một tờ giấy khổ A4, có hai chữ to tướng. Chắc là vợ ông bị chói mắt hay che nắng sao đó…
Chụp ảnh xong, ông tái mặt khi phát hiện ông đã quên không kéo khóa quần. Chỗ… đó lòi ra nguyên một miếng vạt áo trắng bóc, trên nền cái quần âu màu đen. Chết! chết!... Quá thể! Quá tệ! Mất hết thể diện... Lên ảnh nữa mới bỏ mẹ chứ.
Bữa cơm tối ở nhà, ông ngập ngừng hỏi vợ:
- Sáng nay em có nhìn thấy… sự cố của anh không?
- Sao không? Đám học trò ở dưới chỉ chỉ, trỏ trỏ, cười rần rần, anh không nghe thấy gì à?
- Anh đâu ngờ, tưởng chúng nó chọc phá nhau, chọc phá thầy cô… Sao em thấy mà không “báo động” anh biết?
- Trời đất, em giơ cao tờ giấy A4 có viết dòng chữ in rõ đậm, to tổ chảng, anh nhìn thấy rồi. Anh còn cười với em mà!
- Đúng, lúc đó anh cười với em, vì anh rất vui. Và anh nhìn thấy rất rõ hai từ CỦ CHI. 
- Ủa! Thế thì anh còn phiền trách gì em nữa? Hai từ CỦ CHI anh nói lái thì thành cái gì?
- Chết cha! Thành CHỈ CU! Thảo nào đám học trò cứ chỉ chỉ, trỏ trỏ. Trời đất! Thế mà anh không nghĩ ra nhỉ?
CỦ CHI - CHỈ CU…. Hí… hí… hí…

Sài Gòn, 24.11.2011
VDC

Không có nhận xét nào: