HÀ NỘI TIẾU LÂM TRUYỀN KỲ (Kì 11 - 15)
Vũ Duy Chu (Sưu tầm và sáng tác)
XỨ SỞ TUYỆT VỜI
Một ông Mỹ lần đầu tiên sang thăm Việt Nam. Ông bảo người bạn Việt:
- Tao thấy đất nước chúng mày có một nền giáo dục tuyệt vời. Trẻ em, người lớn ra đường thấy tiền người khác đánh rơi mà đi qua tỉnh queo, không ai lượm.
- Mày không nói lươn lẹo đấy chứ?
- Bậy, ai mà lươn lẹo. Thấy người tốt, việc tốt thì phải khen chứ? Mày không tin tao à? Nhìn này, ở đây có vài ngày mà tao nhặt được cả vốc tiền xu đây này. Tiền xu mua báo, đi tàu điện ngầm, gọi điện thoại công cộng, tiện lợi lắm chứ. À, hay là mày dẫn tao đến đồn cảnh sát đưa cái nắm tiền xu này cho họ xử lý nhỉ?
- Mày đưa tao xem nào. Này 200đ, 200đ, này 500đ, 200đ, 200đ… Tổng cộng… 4.400đ. Thôi, mày cầm lấy mang về Mỹ làm kỉ niệm.
Chợt chú bé đánh giày đi qua, ông bạn Mỹ dúi vào tay chú bọc tiền xu. Chú mở bọc tiền nhìn thoáng qua, liệng vào gốc cây gần đó rồi đi thẳng.
Ông bạn Mỹ lại ngạc nhiên
- Tao không thấy ở đâu con người có lòng tự trọng cao như ở Việt Nam của mày. Tiền mà không phải do mình làm ra thì không ai thèm.
Thật là một xứ sở tuyệt vời!
- Tao thấy đất nước chúng mày có một nền giáo dục tuyệt vời. Trẻ em, người lớn ra đường thấy tiền người khác đánh rơi mà đi qua tỉnh queo, không ai lượm.
- Mày không nói lươn lẹo đấy chứ?
- Bậy, ai mà lươn lẹo. Thấy người tốt, việc tốt thì phải khen chứ? Mày không tin tao à? Nhìn này, ở đây có vài ngày mà tao nhặt được cả vốc tiền xu đây này. Tiền xu mua báo, đi tàu điện ngầm, gọi điện thoại công cộng, tiện lợi lắm chứ. À, hay là mày dẫn tao đến đồn cảnh sát đưa cái nắm tiền xu này cho họ xử lý nhỉ?
- Mày đưa tao xem nào. Này 200đ, 200đ, này 500đ, 200đ, 200đ… Tổng cộng… 4.400đ. Thôi, mày cầm lấy mang về Mỹ làm kỉ niệm.
Chợt chú bé đánh giày đi qua, ông bạn Mỹ dúi vào tay chú bọc tiền xu. Chú mở bọc tiền nhìn thoáng qua, liệng vào gốc cây gần đó rồi đi thẳng.
Ông bạn Mỹ lại ngạc nhiên
- Tao không thấy ở đâu con người có lòng tự trọng cao như ở Việt Nam của mày. Tiền mà không phải do mình làm ra thì không ai thèm.
Thật là một xứ sở tuyệt vời!
NHỮNG CÁI CỘT ĐIỆN
Một lão người Anh, một lão người Việt nói chuyện với nhau:
- Này, mười mấy năm trước sang Việt Nam tao thấy vỉa hè chúng mày toàn cột điện, giờ vẫn thế. Sao chúng mày không thả dây điện xuống dưới lòng đất cho có mỹ quan?
- Úi dà, có thể chúng tao còn phải trồng thêm rất nhiều cột nữa ấy chứ.
- Thật à?
- Thật. Những cái cột điện này là của ngành điện lực. Mấy ông viễn thông thuê cột điện lực treo cáp viễn thông lên. Nghe đâu ông điện lực đòi tăng giá thuê, mấy ông viễn thông chê đắt quá và họ tính làm cột riêng đấy. Cãi nhau chí chóe mãi…
- Ồ, chuyện lạ thế giới!
- Tao nói cho mày biết, cho dù có rất nhiều tiền để chôn tất cả các loại cáp xuống lòng đất, bọn tao thấy có nhiều cột điện ở vỉa hè vẫn thích hơn.
- Tại sao thế, chúng mày điên à?
- Điên là điên thế nào. Tao hỏi mày, giả sử mày yếu sinh lý đi, mày có cần tìm thầy thuốc chữa cho mày khỏi yếu không?
- Cần, rất cần chứ.
- Thế thì trên cột điện có tờ quảng cáo đầy đủ danh tính thày thuốc chữa bệnh đó, địa chỉ phòng khám, số điện thoại…
- Hay, quá tiện lợi.
- Con mày học dốt, mày có cần biết ai, chỗ nào giúp con mày học tốt lên, với học phí rẻ không? Mày chỉ cần ra cột điện là biết ngay.
- Chà, quá tuyệt vời!
- Hầm cầu nhà mày bị tắc, mày ra cột điện, nhìn và nhấn số máy điện thoại người ta ghi ở đó, thợ rút hầm cầu tới liền lập tức.
- Sướng, người Việt mày quá thông thái.
- Mày muốn mua đất đai, nhà cửa, hàng hóa, thuê ô tô các loại, chuyển nhà trọn gói, kiếm người giúp việc, giải phẫu thẩm mỹ, chữa trĩ nội trĩ ngoại, quyết toán thuế, lập hồ sơ vay vốn ngân hàng… tất tần tật trên đời… Mày chỉ cần ra khỏi nhà, nhìn lên cột điện… muốn gì có nấy. Mày phải nhớ là Google muốn bỏ tiền ra xóa sổ các cột điện vỉa hè mà chúng tao không chịu đấy. Bọn Google làm sao có thể cạnh tranh được với thứ công cụ tìm kiếm mà lại không cần máy tính, in-tơ-nét, không cần thao tác bấm phím bấm phiếc. Công cụ đó chính là những cái cột điện này này, mày rõ chưa?
- Đồng ý. Nhưng tao hỏi thật nhá, cái cột điện tốt như thế sao bọn chúng mày lại cứ hay đái vào nó là sao?
- Cây cột điện có phải cây xanh đâu mà sợ đái vào nó thối rễ chết. Tao hỏi lại, mày có nhìn thấy dây nối đất ở cột điện không?
- Cột điện nào chả có dây nối đất.
- Thế, đái vào gốc cột điện tuy khai một tí nhưng muối trong nước tiểu làm giảm điện trở suất của đất chứ còn gì nữa?
- Ừ há, vật lý quá, siêu... Thảo nào dây dợ lằng nhằng đánh võng xuống đường mà chả ai bị điện giựt.
- Còn một điều tuyệt vời nữa khiến vợ chúng tao rất thích cột điện.
- Kì cục, sao vợ chúng mày lại thích cột điện?
- Không thích sao được? Tao hỏi mày, chiều nào tan sở mày cũng đi nhậu, vợ mày không thể biết mày đang ở đâu cả. Khuya lắc khuya lơ mày mới mò về nhà, mà lại xỉn quắc cần câu nữa. Mày đi loạng quạng, liêu xiêu rồi va đầu vào cột điện, thì sao nào? Thì mày tỉnh rượu hẳn, tỉnh liền lập tức chứ còn sao nào gì nữa, đúng không?
- Ôi trời ơi, thế thì vợ tao ở Anh cũng thích cột điện, chứ đâu riêng vợ Việt Nam của chúng mày.
Hí… hí… hí…
ĂN CHÁO ĐÁ BÁT
- Bố ơi, người ta nói “Ăn cháo đái bát“, là sao hả bố?
- Phải nói “Ăn cháo đá bát” mới đúng chứ. Nghĩa là người ta ám chỉ kẻ bội bạc, ăn cháo xong rồi đá bỏ cái bát đi…
- Thế mai mốt có cháo nữa thì họ đựng cháo vào cái gì?
- À, họ sắm cái bát mới.
- Bố giải thích kỹ hơn được không?
Đang sẵn hơi men, ông bảo:
- Thôi, thôi… nói nôm na là thế này này: Ví dụ… mẹ mày là cái bát nhá. Cái bát mẹ mày cũ quá, đã hai mươi mấy năm, sứt siếc cả rồi, giờ tao muốn… à muốn thay… tao muốn sắm cái bát mới thanh mảnh, dễ nhìn hơn chẳng hạn… Mày hiểu không?
- Cái bát mẹ chỉ cũ thôi chứ, sao bố lại phải bỏ?
Bà vợ ở dưới bếp nghe thấy liền chạy lên, rít qua kẽ răng:
- Thế bố mày mới là kẻ bội bạc, ăn cháo đá bát, rõ chưa con? Nhưng mày đừng lo, nếu bố mày có sắm được cái bát mới đẹp mã hơn mang về đây, bát mẹ chỉ chọi một phát là nó tan tành ngay lập tức.
- Mẹ không sợ… à?
- Làm sao tao lại phải sợ? Sợ cái gì? Cái bát mới của bố mày sắm là cái bát kiểu, còn tao là cái bát sành, mày hiểu chưa?
Sài Gòn, 4.10.2011
VDC
CHỤP MŨ
Một vị giáo sư vừa mới xếp hàng đã mua ngay được ba mớ rau muống tươi non ở cửa hàng thực phẩm. Đang vui, tiện miệng ông ngẫu hứng nghêu ngao vài câu chơi:” Cho ngày nay…”, ông treo một mớ lên tay lái xe đạp bên phải. ”Cho ngày mai…” ông treo mớ thứ hai lên tay lái bên trái. ”Cho muôn đời sau…”, ông giắt mớ thứ ba lên booc-ba-ga. Đột nhiên, ông bị ai đó vỗ mạnh vào lưng bộp… bộp… bộp… Ông quay lại, tưởng người quen, hóa ra một gã lạ hoắc. Gã nghiêm mặt hỏi giáo sư: Ông vừa hát vừa lấy rau muống minh họa cho những câu hát hử? Ông xuyên tạc, nói xấu, bôi nhọ chế độ Xã hội chủ nghĩa phải không? Rau muống là để luộc, xào tỏi ông cho vào miệng ông, chứ sao lại cho ngày mai, cho muôn đời sau?... Tư tưởng lập trường phản động, phát ngôn bừa bãi, ông coi chừng đấy, bố láo!
A, trò chụp mũ đây. Đến nước này thì ai chịu cho nổi. Giáo sư liền phản kích:
- Này, anh là ai, là cái thá gì mà đòi dạy dỗ, đe dọa tôi, hả? Anh vừa chửi tôi đồ bố láo phải không? Nghĩa là anh bảo bố tôi láo phải không? Bố tôi là Chủ tịch cái Khu Hai Bà Trưng này này. Vậy là rõ ràng anh bảo Chủ tịch Khu láo chứ còn gì nữa? Chủ tịch láo mà nhân dân Khu Hai Bà này cam chịu để yên cho ông ấy láo mãi được à? Anh coi thường nhân dân thế à? Anh là kẻ phản động thật rồi. Bà con ơi, làm chứng giùm tôi nhé, tôi sẽ lôi anh này vào đồn công an…
Bất thình lình bị giáo sư hô hoán lên giữa chốn đông người, lại còn đòi lôi vào đồn công an thì mặt mũi gã xám ngoét.
- Thôi, thôi, thôi… em xin bác. Gớm, em nói… đùa một tí cho vui mà bác làm tóe loe ra. Em cũng là người khu Hai Bà bác ạ. Thôi, rau muống của bác mua, bác xào tỏi, hay ăn luộc ngay, hay để cho đời sau thế nào thì mặc bác, là quyền của bác mà. Hừm… Chào cả họ nhà bác nhá!
Mọi người xúm lại, có ai đó hỏi:
- Chuyện gì mà ầm ĩ thế hở đồng chí?
- Ồ, có một đồng chí lạ định chụp mũ lên đầu tôi. Tôi mượn chính cái mũ ấy chụp lên đầu đồng chí lạ một phát. Đồng chí sợ vãi đái, chạy rồi…
Rồi như chợt nhớ ra, ông lẩm bẩm: Mà sao gã ngu thậm tệ thế nhỉ? Bố mình là Chủ tịch Khu thì mình ra cửa hàng của các cụ ở phố Tôn Đản mua, việc quái gì phải xếp hàng mua rau muống ở đây cơ chứ?
Thế mà giáo sư lại vui được ngay mới tài. Lần đầu tiên trong đời tự nhiên giáo sư bật ra thơ. Ông liền hát thơ:
Ôi!
Những chiếc mũ vô hình
Đã chụp lên đầu những ai?
Có kẻ quên, người nhớ
Những chiếc mũ đan bằng thép gai
Sáng nay
Suýt chụp lên đầu tớ…
Khớ… khớ… khớ…
VÀO HỢP TÁC XÃ
Hai vợ chồng nói chuyện với nhau:
- Anh cấm em nói với con rằng em chở nó vào Hợp tác xã đấy nhé.
- Khổ, sáng hôm qua em chở con đến lớp, dọc đường gặp cái Mẹt cũng chở con nó đi học. Nó hỏi em rằng bác chở con đến Hợp tác xã đấy à? Em bảo ừ. Nó lại hỏi Hợp tác xã của cháu nhà bác bao nhiêu xã viên, tốt không? Em bảo không tốt. Nó kể Hợp tác xã của thằng con nó cơ sở vật chất kém lắm. Trường sở chi chả có nổi một mét vuông sân chơi, cả ngày nhốt trẻ trong phòng nóng nực, chả thấy múa hát gì sất. Tiền nộp thì cao mà bữa nào tan học con nó cũng kêu đói…
- Thảo nào, sáng nay anh chở con đi học, nó khóc đòi bố chở đến trường Mầm Non có cô Lan, có bạn Hải Đăng, Minh Khang. Nó bảo con ứ vào Hợp tác xã của mẹ đâu.
- Khiếp, trẻ con bây giờ khôn như rận anh ơi. Chả bù cho mình ngày xưa…
- Thôi, thôi… trẻ con không khôn lên được thì người lớn có mà mạt rệp. Mai mốt chở con đi học, lỡ gặp lại cái Mẹt, lại buôn chuyện Hợp tác xã, con mình khóc thì em không cần dọa nạt con đâu. Em đọc cho nó nghe bài Vào Hợp tác xã - bài thơ ngày xưa anh và em học thuộc lòng ấy. Em còn nhớ không?
- Mấy chục năm rồi sao em nhớ được.
- Thế thì dỏng tai lên mà nghe này:
Cầm vàng còn sợ vàng rơi
Vào Hợp tác xã đời đời ấm no
Cầm vàng còn nghĩ ai cho
Vào Hợp tác xã ấm no đời đời.
Anh đảm bảo nghe em đọc bài thơ này, con đang khóc cũng phải nín ngay lập tức cho mà coi.
- Ối anh ơi, sao ngày xưa mà đã có thơ hay quá vậy hả trời? Được rót mật vào tai như thế thì đến bố trẻ con còn thích mê tơi, thích phát rồ lên ấy chứ, huống hồ trẻ con…
Khớ… khớ… khớ… He… he… he…
BÍ QUYẾT
Trưởng nhóm làm thuê bảo:
- Ê bọn bay, lão Tẹt mới ra đứng chợ (lao động) mấy tháng mà đã có tiền gửi về quê cho vợ xây nhà rồi đó. Bọn ta ế ẩm, đứng ngáp gió thế này chết đói mất. Lão có bí quyết gì vậy bay ơi?
Thế là trưởng nhóm cử ”mật vụ” theo dõi Tẹt. “Mật vụ” báo cáo: Lão Tẹt quét vôi ve, chống dột, lợp mái, sửa chữa điện nhà, quét mạng nhện, lợp la phông... Lão không làm cái việc bốc vác đào bới nặng nhọc như anh em mình đâu. Lão leo lên thang làm, mấy mụ chủ nhà ”hoàn cảnh”… đứng dưới giữ chân thang cho lão, cười khúc kha khúc khích hoài. Trời, lão Tẹt đánh mỗi cái quần đùi hai ống váy thông tuông, thùng thình… Hí… hí… hí…
Sáng hôm sau ngủ dậy, Tẹt ngơ ngác, cả khu phòng trọ vắng tanh. Sao hôm nay chúng nó ra chợ sớm thế nhỉ?
Chợt Tẹt hốt hoảng kêu toáng lên:
- Ớ bay ơi, năm cái quần đùi của tao mất trộm hết cả rồi! Ớ bay ơi! Ớ bay!....
Sài Gòn, 10. 10.2011
VDC
CÁM ƠN GOOGLE
Mấy năm đầu ông có cảm giác da mặt mình không còn nhạy cảm, bì bì, nặng nặng. Mấy năm sau nữa thì da mặt ông mất hẳn cảm giác và bắt đầu xuất hiện lớp sừng sần sùi, sạm lại. Thế là ông phải tạm nghỉ việc cơ quan để chạy chữa. Vợ ông đưa ông đến tất cả các bệnh viện, gặp các giáo sư bác sĩ đầu ngành về da liễu của Việt Nam. Họ không thể tìm ra bệnh của ông. Hai vợ chồng tới Mỹ, tìm đến một bệnh viện da liễu lừng danh. Nghe đâu trước đây Vua nhạc Pop Michael Jackson đã từng điều trị tại bệnh viện này khi thay màu da…
Tại Mỹ, với thiết bị máy móc tân kỳ, nhiều bác sĩ nổi tiếng, các loại thuốc đặc trị mới nhất, chi phí gần cả triệu USD mà bệnh ông không thuyên giảm. Đã thế, da mặt ông lại có nguy cơ bị hoại tử, vì các độc tố đọng lại trên vùng mặt, không bài tiết được qua các lỗ chân lông. Cuối cùng, bệnh viện buộc phải đưa ra ý kiến: Nếu vợ chồng ông đồng ý ký vào bản cam kết chấp nhận rủi ro, nhóm phẫu thuật sẽ thay da mặt cho ông.
Sáng nay, các giáo sư bác sĩ, y tá tham gia ca phẫu thuật cho ông tiến hành cuộc hội chẩn. Rất nhiều ý kiến tranh luận, phản biện. Đột nhiên, nữ bác sĩ Meryl Streep reo lên:
- Ôi! Tôi đã tìm ra bệnh của bệnh nhân này rồi. Phương pháp điều trị của tôi là không phải điều trị gì hết.
Tất cả các bác sĩ, giáo sư, chuyên gia kinh ngạc:
- Sao! sao? Bệnh gì mà lại không cần phải điều trị?
- Đề nghị bác sĩ Meryl nghiêm túc!
- Yêu cầu nữ bác sĩ phát ngôn phải có trách nhiệm. Chúng tôi không phải là sinh viên y khoa thực tập đâu Meryl.
Đến lượt Meryl:
- Thưa các đồng nghiệp. Tôi mất ăn mất ngủ với bệnh nhân này nửa năm nay, vì không thể tìm ra bệnh ông ta. Đêm qua tôi vào Google Việt Nam, gõ tên bệnh nhân vào ô tìm kiếm. Thật sửng sốt, tôi không dám tin vào mắt mình. Trong khoảng 0.17 giây, Google cho ra 18.900 000 kết quả. Như thế, bệnh nhân của chúng ta đã quá nổi tiếng. Tra cứu tiếp biết được ông ta làm Tổng Giám đốc Công ty X ở Việt Nam đã 6 năm nay. Ông đã biển thủ và làm thất thoát nhiều tỉ đồng tiền thuế của dân. Đã có hàng trăm bài báo giấy, báo mạng lên án, kết tội ông. Nhiều lá đơn tố giác việc ông trù úm, phế truất người giỏi, người ngay, đưa con cháu, cánh hẩu vào các vị trí lãnh đạo chủ chốt ở Tổng Công ty của ông. Thế mà đến giờ ông ta vẫn không chịu từ chức…
- Úi xời! Thế thì da mặt ông ta phải dày lên là đúng rồi, mỏng sao được nữa!
- Ối giời ơi! Vậy là da mặt phải trơ lì ra, thêm lớp sừng sần sùi là đương nhiên, làm sao khác được!
- Chúng ta không cần phải tranh luận, bàn cãi nữa. Chính xác 100%, bệnh nhân đã mắc chứng chai mặt, mặt dày mãn tính rồi. Bệnh này không thể phẫu thuật bằng dao kéo y khoa được đâu. Bệnh này cũng không thể điều trị bằng bất cứ thần dược Đông y, Tây y nào mà khỏi được… Khổ, thế mà chúng ta cứ mò mẫm mãi, gần cả năm trời, để làm cái công việc không phải của y học, chết không chứ lị…
- Thôi, thôi, ngày mai cho ông ta xuất viện về Việt Nam thôi. Về thôi!
Giáo sư, bác sĩ chịu trách nhiệm chính ca phẫu thuật hớn hở, sung sướng ra mặt. Ông ngửa mặt lên trời:
- Ôi, lạy Chúa nhân từ! Xin Người hãy ban phước lành cho Meryl của chúng con. May quá là may, chậm tí nữa mà phẫu thuật mặt ông ta thì bệnh viện chúng con mất hết uy tín và…đổ nợ.
Sao Meryl Streep tự nhiên lại nghĩ đến Google thế nhỉ?
Ôi Google! Cám ơn! Cám ơn!
Ha… ha… ha…
HẾT THUỐC CHỮA THẬT RỒI, BÀ ƠI!
Vợ than phiền với chồng:
- Thằng Tèo con mình học dốt quá ông ạ.
- Dốt quá cơ á?
- Chứ không à? Đã dốt còn gàn, còn cãi mẹ nhem nhẻm?
- Nó cãi thế nào?
- Tôi bảo nó rằng mày học sao thì học, tháng nào cũng xếp hạng đội sổ thì nhục lắm con ạ. Thế mà nó gân cổ lên, bảo mẹ xạo… xạo.
- Trả lời bố ngay lập tức, ở lớp mày xếp hạng thứ mấy hả Tèo?
- Thứ 45.
- Thế lớp mày bao nhiêu đứa?
- 46 đứa.
- Thôi, thôi, khỏi học hành chi cho mệt, tốn tiền, tốn cơm tao. Ngữ mày chỉ có nước ra đứng đường thôi con ạ!
- Ôi trời ơi, bố nói là phải giữ lời hứa nhá. Con cám ơn bố. Thế bố quen người ta à? Mai mốt bố xin người ta cho con đứng đường đi bố. Bố hứa đi! Con thích đứng đường lắm!
- Nè ông, đứng đường để làm cái giống gì mà nó đòi, nó ham, mắt nó liên láo sáng lên như cú mèo thấy chuột vậy ông?
- Thằng con mình hỏng thật rồi, hết thuốc chữa thật rồi bà ơi. Tôi bảo đứng đường, là ý tôi muốn nói bây giờ nó không chịu học, thì mai mốt nó chỉ có nước ra đường đứng xin ăn, là ăn mày ấy. Thế mà mà nó nghĩ ngay đến cái việc ra đứng đường để được trèo lên đầu lên cổ cánh lái xe tải, xe khách đường dài… rồi… bắt người ta đếm… đếm… đấy.
- Thôi, thôi, thế là khốn nạn thật rồi, chết thật rồi ông ơi! Thảo nào tôi cứ thấy nó với thằng Tèn, con của mẹ Bảy Ú tập dượt với nhau hoài cái gì ấy…
- Tập dượt cái gì ấy, là cái gì? Nói đi!
- Hai thằng nó vừa tập dượt, vừa hát. Hình như chúng xuyên tạc cái bài hát Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây gì gì đó. Thằng giặc con nhà mẹ Bảy Ú vừa chạy, mồm vừa rồ ga rù… rù… rù. Gặp thằng Tèo thì dừng lại. Rồi nó khúm núm đưa cho thằng Tèo xấp vé số người ta đã xổ. Rồi nó hát: “Từ nơi em đưa sang bên nơi anh, những trăm ngàn nối nhau như là bướm…”. Thằng giặc nhà mình một tay cầm cái que chỉ chỉ, tay kia đút lẹ xấp vé số ấy vào túi, rồi vênh mặt lên đắc ý, nghêu ngao: ”Như tình anh suốt ngày đứng đợi, đưa thì… đi, ứ đưa thì… thôi! Ứ đưa thì…thôi...”…
SỐNG THÌ PHẢI NUÔI HY VỌNG CHỨ
Một lão Tây ngồi chờ vá săm xe máy ở góc phố Sài Gòn nói chuyện với một ông Việt:
- Nè, tao thấy trên đường phố của chúng mày tầm bốn giờ chiều ngày nào cũng rất nhiều người, già trẻ, lớn bé, đàn ông đàn bà cứ chạy hớt hơ hớt hải. Trên tay họ hàng xấp giấy nhỏ nhỏ, cái gì vậy?
- A, đấy là những người bán vé số.
- Tại sao họ không đi từ từ mà cứ chạy cuống quýt vậy?
- À, sắp đến giờ xổ số mà họ chưa bán hết vé thì họ phải chạy cuống quýt để bán cho hết.
- Nhưng sao nhiều người bán vé số thế?
- À, nhà nước chúng tao tạo rất nhiều công ăn việc làm loại này cho người dân. Nhiều người mua thì phải có nhiều người bán. Mua vé số là yêu nước, vừa góp phần xây dựng đất nước thịnh vượng, vừa trúng tiền tỉ, ai mà không ham. Rất nhiều người mua vé số mỗi ngày, riết thành nghiện luôn ấy chứ. Nghiện đến mức tự dưng ngủ mơ thấy báo ứng, mọi sinh hoạt bình thường hàng ngày dường như có một sự sắp đặt xui khiến kì lạ nào đó. Sự kì lạ đó liền được giải mã bằng những con số. Thế là người ta mua những con số ấy. Không sao, đây là sự nghiện ngập lành mạnh chứ không giống nghiện ngập bia rượu, nói năng linh tinh đâu. Thế là tỉnh nào của chúng tao cũng in vé số. Có cả vé số cào nữa. Nhiều tỉnh thành phát hành vé số ở Sài Gòn này, vì Sài Gòn người đông như kiến tổ. Với lại, quan trọng nhất là sống thì phải nuôi hy vọng chứ, mày hiểu không? Trúng số độc đắc thì… thôi rồi, đổi đời cái rẹt, hí… hí… hí…
- Mày rành vé số thế sao không đi bán vé số?
- Ô! Có, có chứ. Tao bán vé số ở đây từ lúc 8, 9 tuổi. Nhưng do chạy sớm quá, nhiều quá nên năm 12 tuổi tự nhiên hai chân tao bị teo cơ. Đây, mày nhìn cơ teo thế này thì tao còn chạy thế đếch nào được nữa. Thế là tao chuyển nghề, ngồi vá xe ở đây cho mày nè. Trời ơi, mày hỏi làm tao nhớ nghề bán vé số muốn phát điên luôn…
Lão Tây vừa dắt xe định nổ máy thì 3, 4 đứa trẻ ở đâu ùa đến, đứa kéo tay, đứa giữ đầu xe, giơ từng xấp vé số lên, đòi lão mua giùm.
- No, no… no!
- No no cái gì, mày mua vài cặp vé đi. Hôm nay ngày 9 tháng 9, hai lần chín nút – ngày tài lộc đấy.
Lão Tây hỏi:
- Mày cũng mua chứ?
- OK. Tao nói rồi, mua vé số là yêu nước mà lị. Mẹ kiếp, ngày nào không yêu nước là tao đ… chịu nổi!
He…he…he…
THƠ VÀ NHÀ THƠ
Hai nhà thơ đứng chờ xe buýt trò chuyện với nhau:
- Dạo này ông có viết được gì không?
- Viết được cái đếch gì đâu, vợ tôi cấm tôi làm thơ rồi ông ơi. Mụ ấy bảo hôm nào tôi làm thơ là y như rằng hôm ấy nhà ruồi muỗi. Nghe tức lộn ruột.
- Trời, tưởng gì, quá dễ! Ông cho bản thảo vào cái hộp Lock and Lock chuyên đựng thực phẩm của Hàn Quốc ấy, kín mít. Người ta bán vô thiên lủng, siêu thị nào chả có.
- Thế à? Chắc tôi phải mua hộp Lock and Lock thật đấy. Thế còn ông, viết lách ra sao?
- Tương đối, nhưng tôi toàn phải viết lén mụ vợ. Tôi viết ở cơ quan, viết xong cho vào ngăn kéo bàn làm việc, khóa lại, về nhà là… thôi, không hó hé thơ phú gì hết…
- Này, hình như phụ nữ mà vớ phải những ông chồng làm thơ thì tự nhiên mũi bà nào cũng thính kinh khủng ông ạ.
- Ui cha, đúng ngay tróc, hình như gì nữa. Bữa nào tôi làm thơ ở cơ quan, là y như rằng chiều đi làm về, vừa bước chân vào nhà, mụ vợ tôi đã sừng sộ: Ông lại làm thơ hả? Làm ơn vào tắm rửa giùm tôi cái đi, nhanh nhanh lên!
- Thôi, thôi, kệ xác mấy mụ vợ già lắm mồm, khó ưa. Chúng mình cứ phải làm thơ chứ ông. Thơ chúng mình đâu đến nỗi. Thiên hạ người ta còn phải đi đêm, nhờ vả, bợ đỡ, ơn huệ khen thơ nhau để cho thơ bớt nặng mùi đi kia kìa.
- Kia kìa là ở đâu?
- Internet chứ ở đâu nữa, ồn ào cả gần tháng nay, ông vào mạng mà coi. “Nghệ thuật” để làm thơ bớt mùi đi người ta gọi là ”bốc thơm” đấy.
- Ừ há! Nghĩ cũng hay. Khen thơ mà làm thơ bớt nặng mùi đi được thì quá “siêu”.
Một ông cũng đứng chờ xe buýt nghe thế đột nhiên reo tướng lên:
- Ối hai bác nhà thơ ơi. Cho em hỏi thăm tí, mấy cái bác nhà thơ khen thơ mà làm cho thơ hết nặng mùi tên là gì vậy? Hai bác làm ơn cho em xin số điện thoại của các bác ấy được không?
- Thế ông cũng làm thơ à?
- Không, không! Nhà chúng em chỉ chuyên sản xuất chai sáp… lăn nách!
BÀ CÒNG
Bà má ru con ở trong nhà:
À… ơi…
Bà Còng đi chợ trời mưa
Cái tôm cái tép đi đưa bà Còng
Đưa bà qua quãng đường cong
Đưa bà vào tận ngõ trong nhà bà
À…ơi…
Tiền bà trong túi rơi ra
Tép tôm nhặt được trả bà mua rau.
Thằng con trai học lớp 5 nghe má ru em liền bảo:
- Ba! Ba! Cái ông làm bài thơ này ngộ ghê. Tôm tép lượm được tiền bà Còng thì trả cho bà ấy, có chi mà phải làm thơ khen ngợi này kia nọ.
Ba nó hỏi lại:
- Thế con lượm được tiền bà Còng làm rớt, con có trả cho bà ấy không?
- Trả liền, ba. Lượm được tiền rớt mà ra chợ chỉ mua được mỗi mớ rau thì lấy tiền ấy làm chi mang tiếng, ba. Bọn tôm tép giả bộ tốt, cáo!
- Thế tỉ dụ bà Còng làm rớt thật nhiều tiền, con lượm được có trả cho bà Còng không?
- Làm sao đến lượt con lượm hả ba. Bọn tôm tép theo sát bà Còng như thế chúng nó lượm mất tiêu chứ. Í ba ơi, bọn lớp con chúng nó còn chế ra bài thơ hay lắm. Má ru bài này em con mà nghe thì ngủ mới đã.
- Đâu, bài nào, chế thế nào?
- Đây, bài nè ba:
Bà Còng đi chợ trời mưa
Cái tôm cái tép đi đưa bà Còng
Đưa bà qua quãng đường cong
Đưa bà vào tận ngõ trong nhà bà
Chỉ vàng bà mới rơi ra
Tép tôm nhặt lẹ, thế là…cưa đôi!
Hí…hí…hí…
MỘT CUỘC PHỎNG VẤN
Một nhóm chuyên gia Phòng Kinh doanh và Tiếp thị Tổng Công ty Z trong hai ngày ròng phỏng vấn gần một trăm người xin việc. Họ cần tìm một người cho vị trí Trưởng phòng Phân tích tâm lý tiêu dùng và điều phối hàng hóa. Thôi thì đủ thành phần tham dự phỏng vấn: Kỹ sư, Cử nhân các ngành Kinh tế, Ngân hàng, Quản trị kinh doanh, Cơ khí, nhân viên tiếp thị…
Sáng nay, công việc tiếp tục. Người giúp việc nhóm phỏng vấn xướng lên:
- Xin mời người số thứ tự 97.
Chuyên gia Kinh doanh hỏi:
- Em có thể nói lí do em đến tham dự phỏng vấn không?
- Em muốn thử sức trong lĩnh vực kinh doanh hoàn toàn mới ạ.
- Em đang làm nghề gì?
- Dạ, em bán quần áo Sida ở chân cầu Tham Lương, quận Tân Bình.
- Em làm nghề này lâu chưa?
- Dạ, gần 10 năm?
- Hàng bán chạy không?
- Thưa, hàng của em là loại hàng bình ổn giá nên bán chạy.
- Ô, ô, bình ổn giá à? Hay lắm! Bình ổn giá chính là một trong những yếu tố tạo nên nền kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa mà. Như thế là tư duy kinh tế của em rất… quan điểm, rất chi là… vĩ mô đấy.
Chuyên gia Phân tích thị trường hỏi:
- Làm thế nào mà em lại có thể bình ổn giá trong lúc đồng tiền mất giá?
- Dạ, chỉ nên nói đồng tiền tạm thời rớt giá, giống như sự rơi rớt, làm vơi bớt đi thứ gì đó chúng ta đang đầy, chứ không nên nói mất giá. Từ “mất” bao hàm cả nghĩa không tồn tại, không còn tí giá trị nào. Ví dụ như nói bác Sùng Bái Tín nhà em mất, nghĩa là bác Tín không còn tồn tại, phải không ạ? “Mất” còn bao hàm cả nghĩa sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Cụm từ “mất giá” nghe rất chi là… tiêu cực.
- Tuyệt, em rất ngôn ngữ tiền tệ! Thế em có lập quỹ bình ổn giá không?
- Sao không? Em lập quỹ bình ổn giá gần 10 năm nay rồi.
- Bằng cách nào?
- Thưa, em luôn luôn điều chỉnh giá bán hàng vào 2 ngày lĩnh lương tháng của công nhân.
- Em nói rõ hơn được không?
- Ví dụ ngày thường em bán 20 ngàn đồng/ áo sơ mi. Ngày 15 và ngày 30 hàng tháng, công nhân lĩnh lương, em sẽ bán 30 ngàn đồng/ áo. Đó là 2 ngày vui nhất trong tháng của các thượng đế. Ngày vui người ta thường xông xênh, ít so đo rị mọ hơn ngày không vui. Em trích một phần tiền lời bán hàng từ hai ngày này đưa vào quỹ bình ổn.
- Tốt, còn bình ổn bằng cách nào nữa không?
- Thưa, hiện em có tất cả 45 điểm bán hàng trên toàn thành phố và các tỉnh phụ cận như Đồng Nai, Bình Dương… Tại sài Gòn, những điểm bán hàng trước cổng các khu Công nghiệp Tân Tạo, khu Chế xuất Tân Thuận… thì phải bù lỗ cho các điểm bán lẻ nơi khác ít khách hơn. Đó là cách bình ổn giá thực tế và hiệu quả nhất. Nhưng những điểm bán hàng nào được ưu tiên cấp vốn, vay vốn, bù lỗ mà vẫn lỗ lã hoài thì em sẽ… tái cơ cấu.
- Ồ, em rất sáng tạo. Em có kế hoạch gì trong tương lai?
- Nếu mọi việc suôn sẻ, sang năm em sẽ thành lập VI-NA-SI-DA-HA-CÔ-PO-RÂY-SẦN.
- Nghĩa là gì?
- Đó là từ phiên âm Tổng Công ty hàng Sida Việt Nam. Tương lai nó sẽ là một quả đấm thép của thị trường Sidaha Việt Nam. Nó sẽ cạnh tranh mạnh mẽ và chiếm lĩnh thị trường Sidaha của các nước trong khu vực.
- Rất tốt, rất năng động, dám nghĩ dám làm.
- Nhưng tăng giá bán một áo từ 20 ngàn lên 30 ngàn, em có nghĩ rằng đã tăng 50% giá gốc không?
- Thưa, không nên gọi là tăng giá ạ.
- Thế thì gọi là gì?
- Thưa, phải gọi là điều chỉnh giá. Em vừa sa thải bốn thằng nhân viên vì chúng nó cứ nói tăng giá… tăng giá. Ghét, cho nghỉ luôn!
Tất cả 4 chuyên gia của Phòng Kinh doanh và Tiếp thị đều bật dậy như một cái lò xo:
- Quá tuyệt vời! Người chúng ta cần tìm đ…â…y… r…ồ…i!
Ô… hô… hô!…
ĐỒNG CHÍ
Một chàng sinh viên hớt hải chạy vào Phòng Bảo vệ trường:
- Bác bảo vệ ơi, hai thằng ở phòng 405 sắp đánh nhau to. Bác chạy lên can chúng nó giúp cháu với. Đứa nào mặt cũng hằm hằm, tay vung nắm đấm ăn thua đủ.
Bác bảo vệ vừa chạy vừa thở hồng hộc lên tầng 4, đến phòng 405. Có tiếng loảng xoảng, huỳnh huỵch…
- Mở cửa gấp, bảo vệ đây! Chúng mày đánh nhau nữa đi tao xem nào? Tao sẽ gô cổ cả bọn đem ra đồn công an. Định làm loạn hả?
Trong phòng bỗng im bặt. Cánh cửa hé mở. Một gương mặt đầu bù tóc rối, môi sưng vều, ló ra:
- Cháu chào bác bảo vệ ạ. Có việc chi không bác? Mày ơi, bác bảo vệ nói tao với mày đang làm loạn, đánh nhau đây này.
Gương mặt thứ 2 ló ra cánh cửa, mắt sưng húp:
- Thằng nào mách bác bảo vệ tao với mày đánh nhau hả? Đánh nhau hồi nào? Sao lại có loại sinh viên mách lẻo, điêu toa thế nhỉ?
Bác bảo vệ tức tối chạy ra đầu cầu thang, chỉ vào mặt anh chàng “chỉ điểm”:
- Chúng nó đánh nhau hồi nào? Ai bảo mày thế?
- Chính tai cháu nghe chúng nó gọi nhau là đồng chí ầm ĩ mà lị. Thế nên nên cháu mới hộc tốc chạy xuống báo cáo bác chứ.
- Mày vào mà nghe chúng nó đang mày tao với nhau ngọt xớt kia kìa, đồng chí đồng rận hồi nào? Láo toét! Làm tao chạy 4 tầng lầu vãi cả rắm. Chúng mày là lũ quỷ phá phách. Mẹ kiếp! Bụp!... bụp!... Hai phát đá cháy đít cảnh cáo cho mà nhớ. Rõ chưa hả, đồng chí?
BU QUÊ THỊ MÙA
Steven đến Việt Nam mở một khu Du lịch Văn hóa ẩm thực tại tỉnh X. Nhà hàng của ông có rất nhiều món ăn Âu-Á hấp dẫn, giá cả phải chăng, nhưng thực khách lại rất chuộng món cơm Việt Nam. Món cơm này do một thợ nấu cơm không hề qua một trường lớp đào tạo nào của ngành ẩm thực đảm nhiệm.
Đó là phụ nữ sồn sồn, cục mịch. Nghe nói, bà đã nấu cơm cho bếp ăn hàng ngàn sinh viên của một trường đại học ở Hà Nội 10 năm liền. Sinh viên trường này có thể không biết rõ thầy hiệu trưởng, không nhớ tên các thày cô bộ môn, chứ bà Quê Thị Mùa nấu cơm thì ai cũng quen thuộc, trầm trồ. Cơm bà nấu ngon đến độ không có một hạt nào rơi xuống bàn ăn mà sinh viên không nhặt lên cho vào miệng nhóp nhép. Nghe thế, có kẻ bảo:
- Ối xời, phét lác! Hồi ấy sinh viên làm đếch gì có cơm mà ăn, toàn nhá bo bo thấy mẹ, gặp nửa hạt cơm cũng lượm, nói chi nguyên hạt, khớ…khớ…khớ…
Steven biết cả những chuyện này, nhưng kệ. Trong mắt ông, bà Mùa nhất định là thợ nấu cơm số 1 Việt Nam. Thực khách Tây, Tàu, Việt đến đây bao giờ cũng thưởng thức cơm bà Mùa. Cơm bà nấu ăn với thức ăn gì cũng ngon, thật lạ lùng. Nhiều nhà hàng khách sạn 4, 5 sao đánh tiếng hoặc lén lút tiếp xúc mời bà về nấu cơm chỗ họ, với mức lương cao. Steven biết và ông làm mọi cách đễ giữ chân bà, vì bà là một thứ tài sản vô giá…
Nhưng có một điều duy nhất bà làm Steven không hài lòng. Ấy là khi xẻng cơm cuối cùng vừa xúc ra khỏi chảo, bà Mùa vội vàng hắt phắt xô nước đầy vào chảo. Nước nóng bắn tung tóe, có bận làm ướt cả vạt áo ông, ướt cả quần áo những nhân viên ngang qua chảo cơm. Ông nhẹ nhàng khuyên bảo, bà chỉ lặng im. Ông bức xúc trừng mắt lên, đòi hạ lương, bà lặng im. Ông giải thích rằng những miếng cơm cháy vàng ươm, giòn tan, thơm ngậy kia hãy để cho những đồng nghiệp của bà chấm muối vừng hoặc kẹp dăm bông ăn. Họ thèm lắm, cả ông cũng thèm luôn. Bà lặng im. Thế mà hôm sau, khi vừa xúc xong xẻng cơm cuối cùng, bà lại vội vàng hắt toẹt xô nước đầy vào chảo.
Steven không hiểu hành vi này của bà biểu hiện điều gì? Bà có vấn đề về thần kinh? Không, thần kinh bà rất thép! Một hành động phản đối? Không, bà luôn luôn nói rằng hài lòng về sự cư xử của ông, hài lòng về công việc mà? Một thói quen có từ sự bị ám ảnh dai dẳng nào chăng?... Steven chịu cứng, cuối cùng ông đành phải chế ra một tấm kính cường lực trong suốt, để chắn nước chảo bắn ra…
***
Bẵng đi mấy năm…
Một hôm, Steven đang đứng đón bạn, ông bỗng nghe một toán du khách Việt Nam vừa chạy vừa reo hò ầm ĩ:
- Bà Quê thị Mùa bọn bay ơi!
- Bà Mùa ngày trước nấu cơm ở trường mình đây này bay ơi!
- Bà Mùa hay tạt nước vào chảo cơm nóng giãy đành đạch, phải không?
- Ối giời ơi! Bu Mùa còn nhớ con không? Con là Phạch này! Con Ngô Đình Phạch hay cướp cơm cháy của bu đây !
Steven láng máng đoán ra điều gì. Ông hỏi vị khách tên Phạch:
- Sao ngày xưa anh Phạch lại phải cướp cơm cháy của bu Mùa thế?
- Trời đất ơi, không nhanh tay lấy cơm cháy thì có mà bu tạt ào nước vào chảo ấy chứ. Cả tháng mới có vài bữa cơm…
- Sao bu Mùa lại không cho anh Phạch lấy cơm cháy?
- Khổ lắm, tham ô lắm! Bà ấy đổ nước cho cơm cháy vữa ra rồi mang về cho lợn nhà bà ấy mà lị!
- Bu Mùa ơi, cho con Phạch gửi lời chúc sức khỏe các lợn của bu nhá!
Hí…hí…hí…
KHIẾP, BẨN THẾ!
Chàng sinh viên cũ bảo sinh viên mới vào trường:
- Này, chú xài sang thế lấy nước đâu mà dùng. Có một xô nước là phải ưu tiên vo gạo trước. Lấy nước vo gạo rửa rau, lấy nước rửa rau rửa tay chân, rõ chưa?
- Khiếp, sao bẩn thế anh?
- Bẩn là bẩn thế nào? Năm đầu tiên vào trường anh cũng hỏi mấy lão lớp trên câu hỏi giống của chú đấy. Không phải ở bẩn đâu, mà là ở thiếu vệ sinh. Thiếu nghĩa là mình có vệ sinh rồi, nhưng chưa có đủ.
Tuần sau, hai người lại gặp nhau ở bế nước. Chàng sinh viên mới khoe:
- Ối anh ơi, trường mình vẫn còn sang trọng chán. Bọn bạn em ở trường X gần khu Cầu Giấy ở bẩn gấp ti tỉ lần mình.
- Ti tỉ thế nào?
- Em thấy một thằng cột dây vào cái khăn mặt thả vào bể nước cạn rồi kéo lên. Nó vắt nước từ cái khăn của nó xuống cái khăn của thằng bạn hứng phía dưới. Khiếp, bẩn thế chứ lị.
- Chú phải học trường Y mới đúng, nhìn đâu cũng thấy vi trùng, thấy ai thiếu vệ sinh chút xíu cũng khiếp, bẩn, khiếp, bẩn. Ơ kìa, chú đứng tránh xa ra không làm đổ cái quần của anh bây giờ.
- Đâu?
- Sau lưng chú đó.
- Ối trời đất ơi, cái quần mà anh dựng đứng được hai ống tựa vào tường bể nước thế này thì cả năm nay anh không giặt nó à?
- Ô! Có, có giặt chứ, giặt khô, giặt bằng… gậy…đập…đập…đập…
Híc…híc…híc…
Sài Gòn, 24.10.2011
VDC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét