trang chủ

07/06/2013

HÀ NỘI TIẾU LÂM TRUYỀN KỲ (3 đến 7)

Vũ Duy Chu


HÀ NỘI THẾ MÀ ÍT ĐẢNG VIÊN

Lần đầu tiên ông lão nhà quê ra thăm thú Hà Nội. Lão ngợp mắt không dám sang đường vì người và xe lúc nào cũng nhung nhúc như tổ kiến vừa bị vỡ. Lão dừng lại cạnh gốc cây, hỏi một gã đang cắm cúi vá cái săm xe đạp:
- Bác gì ơi, tại sao ở các ngã tư đường lại có những cái đèn lúc thì đỏ, lúc thì xanh, lúc thì vàng thế nhỉ?
Gã vá săm ngẩng lên, hai cái mắt lé quét rất nhanh từ đầu đến chân người ông lão. Gã nói rất to nhưng nhấm nhẳn:

- À, đèn xanh bật lên thì tất tần tật, đã là quần chúng nhân dân, ai cũng được qua đường hết. Đèn vàng dành riêng cho cánh đoàn viên thanh niên khỏe trẻ. Đèn đỏ sáng lên thì chỉ đảng viên mới được phép đi qua thôi đấy, bố già nhớ nhá.
Đến ngã 4 một con phố, chờ đèn đỏ bật lên, lão ung dung qua đường. Quái, độc có mỗi mình lão đi qua là thế nào? Tiếng tu huýt giật cục của cảnh sát vang lên dành cho lão… Lão suýt đâm sầm vào một chiếc xe máy.
- Ôi, lão xin chào đồng chí cảnh sát nhân dân, lão là đảng viên mà! Rồi lão bảo: Công tác phát triển đoàn thanh niên ở Thủ đô thì khá, chứ công tác phát triển đảng còn yếu lắm đồng chí ạ. Hà Nội thế mà… ít đảng viên.




HAY KHÔNG THỂ CHỊU NỔI

Một gã đắm đuối thơ phú nhân lúc chén chú chén anh đến hồi cao trào, bèn bảo bạn:
- Thi cảm của ông vời vợi. Ông hãy phân tích hai câu thơ này của Tố Hữu cho tôi thưởng thức với:
Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt
Đảng ta đây xương sắt da đồng…
Ông bạn của gã véo von:
- Tố Hữu là thi sĩ lỗi lạc thì hiển nhiên ai cũng biết rồi. Nhưng biết đến Tố Hữu như một nhà điêu khắc vĩ đại tài ba bằng ngôn từ của thời đại thì chỉ những người có rung cảm thẩm mỹ tinh tế như tôi đây mới thấy được. Bằng hai câu thơ hết sức ngắn gọn ấy, Tố Hữu đã hoàn tất bức tượng đảng ta thật kỳ vĩ. Hai câu thơ này chính là chất liệu đồng và sắt vô cùng bền vững của bức tượng đấy.
- Siêu! Tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Ông đã mở mắt cho tôi! Xin ông hãy cạn thêm chén rượu này để tôi thỏa lòng ngưỡng mộ! - Gã đắm đuối xuýt xoa.
Ông bạn gã đang đăm đắm suy tư, đột nhiên vỗ đùi đánh bốp, reo lên:
- Thi cảm “tăng xông” rồi. Đây này ông ơi. Tôi chỉ cần sửa một từ, chỉ một từ duy nhất trong hai câu ấy thôi, lập tức hai câu thơ sẽ trở nên toàn bích, hào quang lấp lánh. Nghe đây:
Đảng ta đó nghìn tay, nghìn mắt
Đảng ta đây xương sắt da đồng…
Gã đắm đuối bật dậy như một cái lò xo:
- Trời ơi là trời! Thi cảm siêu nhiên đến thế là cùng. Ông chỉ đổi từ TRĂM thành từ NGHÌN thôi, là thánh nhập ngay vào bức tượng của Tố Hữu rồi. Đấy, Bồ Tát Quán Thế Âm cũng chả nghìn mắt nghìn tay là gì! Thật là hay không thể chịu nổi!...



HÁT CHÈO

- Này, mày hát chèo hả? Hát câu gì cũng được, nhưng đừng hát cái câu ấy nhá. Tao nghe lõm bõm không rõ, nhưng tao nghi nghi có cái gì không ổn đâu con ạ. Mày hát lại cho bố nghe nào.
- À, đó là câu Chủ nghĩa Mác- Lê Nin vô địch muôn năm. Con vừa nhạc miệng vừa hát, bố nghe này: Chát… tom… tom… chát… í…a… ì… a… Chủ í… i… nghĩa Mác í a… ì… a… Lê Nin vô í… thời địch muôn năm, i… ì… i… i… í… i… i… tom… tom… chát…
- Thôi chết, chết! Mày hát rằng Chủ nghĩa Mác Lê Nin vô ý, thời địch muôn năm, người ta nghe được là to chuyện lắm đấy. Làm sao mà cái ông Mác, ông Lê Nin lại có thể vô ý đến mức để cho thằng địch muôn năm được. Thế nghĩa là mày hát thằng địch trường tồn mãi mãi còn gì. Vô lý! Địch là thằng tư bản chủ nghĩa, tao còn lạ gì. Chúng nó đang giãy chết đành đạch kia kìa, ở đó mà muôn năm con ơi!
- Thế con chuyển câu hát này sang làn điệu chèo khác được không bố?
- Thôi, thôi, không có làn, giỏ xách, bị cói chi hết. Không chèo chiếc gì nữa. Mày cứ ca khúc mà hát cho bố. Này, mày hát cái bài gì mà có mấy câu: Không cho chúng nó thoát. Chúng bay vào sẽ không có đường ra… ấy. Hát đi!...



THÊM MỘT BÃI NỮA

Sáng nay, đồng chí Chủ tịch thị xã X chủ trì một cuộc họp đặc biệt, đủ mặt các quan chức đầu ngành. Nội dung họp quán triệt quyết tâm dẹp bằng được tình trạng kẻ xấu vứt rác bừa bãi ra đường, đái bừa bãi vào các gốc cây trên vỉa hè. Nhiều cây to um tùm cũng ngộ độc nước đái chết queo. Nhiều bức tường mới xây vôi ve còn trắng tinh đã nhem nhuốc các câu tục tĩu, các hình vẽ vú, bướm, cu, đít bằng đủ các thứ sơn... 
Trên diễn đàn, Chủ tịch tay chém gió, miệng nói gay gắt:
-… Thưa các đồng chí. Tất cả khai, thối, nhem nhuốc không thể để mãi trên gương mặt thị xã chúng ta được. Các đồng chí có nhìn thấy chiều chiều người dân đi dạo phố vừa đi vừa phải bịt mũi không? Có thấy du khách nước ngoài vừa đi vừa nhảy cà cẫng lên khi bất ngờ đạp phải “mìn” không? Phải biết xấu hổ sâu sắc các đồng chí ạ! Đã đến lúc chúng ta kiên quyết rửa mặt cho cái thị xã này chứ? Rửa bằng cách nào?... Hôm nay tôi trao cho các đồng chí một cái khăn lớn… 
Ông mở cặp, kéo ra một tờ giấy:
- Đây, đây là quyết định xử phạt những kẻ vứt rác ra đường, những kẻ đái bậy, ị bậy, vẽ bậy. Mức phạt rất nặng, đủ sức răn đe. Quyết định này chính là cái khăn lớn rửa mặt thị xã của chúng ta đấy các đồng chí ạ…
Kết thúc phiên họp, mọi người vỗ tay rào rào, kéo dài cả mấy phút, tán thưởng bài nói vo rất hay và đanh thép của đồng chí Chủ tịch.
Chủ tịch vừa ra khỏi cổng bảo vệ thì gặp ngay một lão sồn sồn đang tè lên bức tường khuôn viên cơ quan ông. Chủ tịch cho dừng xe hơi gấp, kéo đồng chí cảnh sát đi cùng ra khỏi xe. Ông nghiêm mặt, gằn giọng:
- Đồng chí cảnh sát! Hãy lập biên bản xử phạt ông này ngay lập tức cho tôi. Phải phạt theo mức tôi vừa phổ biến lúc nãy: Đái bậy, năm hào! 
Lão đái năn nỉ xin tha mãi không được, đành phải móc tiền nộp phạt. Đồng chí cảnh sát vừa mở cửa để vào xe liền bị lão đái túm áo kéo lại:
- Ê, ông phải trả lại năm hào cho tôi đã chứ. Tôi đưa cho ông một đồng mà lị!
Lục khắp các túi quần túi áo, đồng chí cảnh sát không tìm thấy một hào nào cả, đành phải cầu cứu:
- Đồng chí Chủ tịch có thể đổi giùm tôi hai tờ năm hào, được không ạ?
- Tôi chẳng có cắc lẻ nào đâu đồng chí cảnh sát ạ. Mà lằng nhằng mãi làm gì, chúng ta đang vội cả. Cho lão đái thêm một bãi nữa…


Sài Gòn, 27.8.2011

PHỨC TẠP

Buổi sáng, ông bố bận chiếc quần xà lỏn ngồi đọc báo trên thềm nhà. Ông nghiên cứu say sưa quá, vô ý để lòi cả cu ra mà không hay. Thằng con lớn từ trong nhà bước ra hỏi:
- Báo chí bữa nay có tin gì đặc biệt không ba?
Thằng em đang đứng vươn vai ở dưới sân liền nhìn anh nó với ánh mắt tinh quái:
- Tình hình thế giới ổn định. Nhưng tình hình “Cu Ba” thì phức tạp.
Hí…hí…hí…
- Sáng qua tao cũng thấy tình hình “Cu Ba” phức tạp rồi. Tao cấm mày bàn luận đưa tin, không được can thiệp, làm phức tạp thêm tình hình. “Cu Ba” phức tạp nhưng chỉ phức tạp trong “lãnh thổ Cu Ba”, thì kệ đi, đâu có sao!
Hí…hí…hí…

ANH HÙNG 

Chuyến tàu điện ngầm vừa vào tới ga X gần thủ đô Matxcơva, chưa kịp dừng hẳn thì một loạt súng tiểu liên nổ chát chúa ngay trên toa thứ 2. Có tiếng la thất thanh bằng tiếng Nga:
- Cướp! Cướp! Cướp! 
Bỗng có tiếng thét rất to bằng tiếng Việt:
- Bắt lấy nó! Bắt lấy nó! Cướp! Cướp! Cướp!
Cả khu vực ga nhốn nháo kinh hoàng. Người ta thấy một thanh niên nhỏ con, tóc đen da vàng rượt như tên bắn theo hai tên cướp tóc hung đang chạy trối chết. Lại một loạt tiểu liên chát chúa vang lên. Người thanh niên nằm vật xuống đường…
Tối hôm ấy trên truyền hình người ta phát đi bản tin: ”…Tin từ bệnh viện K cho hay, người thanh niên Việt Nam anh hùng chỉ bị choáng, hiện đã xuất viện. Anh bị sức đẩy của hai loạt đạn tiểu liên nên đổ gục xuống. Tất cả các viên đạn bắn ra từ họng súng của hai tên cướp đều được găm lại trên 25 sợi dây xích xe đạp Xít-pút-nhích cùng 100 dây mai-xo anh quấn quanh người. Số dây xích xe và mai-xo này anh vừa mua được ở một cửa hàng cách ga X gần 100km để gửi về cho gia đình ở Việt Nam…”



HOAN HÔ XE BUÝT

Chuyến xe buýt nào từ Bờ Hồ về thị xã Hà Đông cũng lèn chặt cứng người đến nghẹt thở, mùa đông cũng như mùa hè. Chuyến nào cũng có bọn móc túi trà trộn. Tài xế, lơ xe biết rõ mặt từng thằng móc túi ấy nhưng cũng chỉ dám nhắc nhở hành khách cảnh giác chung chung. Còn hành khách thì sợ khiếp vía, tiền bạc giấy tờ quan trọng không dám chểnh mảng. Người dân Hà thành kêu than, oán trách, khiếu kiện Xí nghiệp xe buýt tùm lum tè le. Chả ăn thua… 
Ngày cuối năm, Xí nghiệp mở hội nghị tổng kết, đánh giá công tác vận chuyển khách của năm. Mấy trăm hành khách sử dụng vé tháng trên tuyến xe Bờ Hồ - Hà Đông không được xí nghiệp mời cũng đến dự. Hàng trăm ý kiến phản đối cung cách phục vụ hành khách tệ lậu của xí nghiệp cứ hừng hực như lửa. Ban Giám đốc như bị “nướng chín”, không biết giấu mặt vào đâu cho thoát.
Bỗng từ phía cuối hội trường có một người nói như quát:
- Tôi xin có ý kiến!
Người ấy là một ông trung niên đang phăm phăm tiến lên bục diễn giả. Theo sau ông là 2 người phụ nữ, một già, một trẻ. 
- Tôi xin nhiệt liệt chúc sức khỏe các đồng chí lãnh đạo, các nhân viên xí nghiệp xe buýt ta. Hôm nay, gia đình tôi đặc biệt xin tỏ lòng trân trọng và biết ơn sâu sắc các tài xế, lơ xe trên tuyến xe Bờ Hồ - Hà Đông đã làm thay đổi đời sống con gái tôi. Các anh đã giúp cháu tìm kiếm được hạnh phúc của đời mình. Lần đầu tiên lên xe buýt cách nay 2 năm, khó khăn lắm cháu mới lách lọt qua cửa xe. Cháu nặng tới 87 kí mà chỉ cao 1m45, giống mẹ cháu đây. Quý vị hãy nhìn cháu đi! Bây giờ cháu đã cao tới 1m72 nhưng chỉ còn nặng 60 kí, y chang một siêu mẫu. Kì diệu quá phải không ạ? Vâng, quả là kì diệu ngoài sức tưởng tượng. Đó là nhờ cháu đi xe buýt. Sự chen lấn xô đẩy của hàng trăm hành khách trong cái xe buýt bé tẹo đã ép cháu cả tiếng đồng hồ theo chiều thẳng đứng, mỗi ngày 2 lần, trên tuyến 10km. Lúc đầu vợ chồng tôi đã quá yếu đuối, thương con không phải lối, khi nhìn cháu trong xe mồ hôi vã ra như tắm. Cháu phải rướn người, ngửa mặt hướng lên trần xe ngáp ngáp, giống như một con cá bị sặc bùn. Ngoài trời khi ấy chỉ 10 độ C, lạnh cắt da.
Thưa các đồng chí lãnh đạo và quý hành khách kính mến: Việc đi xe buýt thường xuyên còn khiến cháu trưởng thành nhiều mặt: Cháu bỏ hẳn được tật nói nhiều, tật hay ăn căng bụng mỗi sáng, tật hay kêu ca phàn nàn. Khả năng chấp nhận hoàn cảnh, sự chịu đựng nhẫn nhục, đặc biệt là lòng can đảm của cháu đã tăng lên rất nhiều. Gia đình chúng tôi xin khẳng định vững chắc rằng xe buýt chính là loại phương tiện giao thông rèn luyện bản lĩnh con người tốt nhất hiện nay, không phương tiện nào sánh nổi….
Ông nghẹn ngào không thể nói tiếp được nữa. Còn vợ ông thì khóc nấc lên vì sung sướng. Con gái ông rạng rỡ nhìn vị hôn phu của cô từ phía cuối hội trường đi lên…
Hội trường bỗng nổ tung:
- Hoan hô xe buýt!
- Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô!...
- Hãy đi xe buýt!
- Hãy đi! Hãy đi! Ha…a…ã…y…y …đ…i…i…!

PHÁT BIỂU CẢM TƯỞNG

Cô giáo bảo trò Tèo:
- Em hãy phát biểu cảm tưởng khi đọc đoạn thơ sau đây của nhà thơ Tố Hữu:
“… Rồi hai đứa hôn nhau hai người đồng chí
Dắt nhau đi cho đến sáng mai nay
Anh đón em về, xuân cũng đến trong tay”…
Trò Tèo:
- Thưa cô, đoạn thơ trên rất chi là hay lắm. Tác giả nói về tình cảm trong sáng vô tư của hai đồng chí. Họ cầm tay nhau đi cả đêm đến sáng mà chỉ xảy ra có mỗi một nụ hôn thôi. Các đồng chí ngày xưa không… phức tạp như các đồng chí bây giờ…
Cô giáo:
- Tại sao lại phức tạp hả trò Tèo?
Trò Tèo:
- Thưa cô, tại vì… bây giờ có rất nhiều… nhà nghỉ để… các đồng chí… phức tạp ạ! 
Sài Gòn, 31.8.2011



CAI NGHIỆN

- Thưa, anh có phải là nhà phê bình văn học Trịnh Khai Hỏa không ạ?
- Phải, tôi đây. Xin lỗi, chị tìm tôi có việc gì không?
- Dạ, anh là tác giả bài viết Đập phát chết liền, phản bác lại bài phê bình tập thơ Cho anh nhìn một lần rồi chết, của nhà phê bình văn học Nguyễn Kích Hoạt phải không ạ?
- Vâng, chính tôi viết bài Đập phát chết liền và tôi chính là tác giả tập thơ Cho anh nhìn một lần rồi chết. Nhưng chuyện đã qua 10 năm rồi mà. Nếu vẫn còn có gì buồn phiền…
- Ồ, thưa không! bài Đập phát chết liền của anh chỉ là khối thuốc nổ câm lặng. Còn hơn 300 cái comments ẩn danh của tôi hồi ấy trên cái Web in lại bài này mới là kíp nổ… 
- Chao ơi, anh Nguyễn Kích Hoạt mất rồi ư?
- Không! Không! Sau sự kiện ấy anh Kích Hoạt bỏ hẳn văn chương thơ phú. Vì anh phát hiện ra mình cầm nhầm cây bút. Bây giờ chồng tôi là chủ thầu xây dựng. Anh rất giỏi đấu thầu. Tối hôm qua tổ chức kỉ niệm 10 năm ngày chuyển nghề, anh Kích Hoạt nhớ đến anh. Tôi thay mặt gia đình đến cảm ơn anh. Xin anh nhận chút quà, gọi là…
- Không! Không! Tôi đã chuyển sang lái xe khách đường dài Bắc Nam 5 năm nay rồi. Nhờ giời, tôi cũng sống khỏe. Người đã thức tỉnh tôi là nhà phê bình văn học xuất sắc Quách Thông Nòng. Anh ấy viết bài Đập hai phát mới toi, phê bình tập thơ Mưa tình ướt sũng, của tôi - Một bài viết chấn động dư luận thời đó. Như vậy, anh Quách Thông Nòng là thày của hai chúng tôi. Anh ấy mới là người xứng đáng nhận gói tiền quà này của anh chị…
Vợ của Nguyễn Kích Hoạt đến nhà Quách Thông Nòng. Chị gõ cửa.
- Xin lỗi, nhà phê bình văn học Quách Thông Nòng có nhà không ạ?
Người thanh niên mở cửa cho chị liền kéo chị ra đầu ngõ thì thào:
- Chị làm ơn về đi, đừng bao giờ quay lại đây nữa. Bố tôi cai nghiện phê bình văn học đã ba năm nay rồi, nhưng vẫn lén lút nghiện lại. Ông còn mắc thêm chứng hoang tưởng. Chị thấy ở đâu có trung tâm cai nghiện cái món phê bình văn học như cai nghiện Game online, thì chỉ giùm gia đình chúng tôi với. Xin hậu tạ…



NHẠC CHUÔNG

Chàng sinh viên đến nhà người yêu ra mắt bố mẹ vợ tương lai. Do hồi hộp quá không kiểm soát được, chàng vừa ghé mông ngồi xuống ghế “nổ” luôn 2 phát tít…tít… Rất nhanh trí, chàng bèn rút điện thoại di động trong túi ra:
- A lô… A lô… lát nữa mình gọi lại nhá.
Bố vợ tương lai “chữa cháy” ngoại giao:
- Nhạc chuông ngắn gọn quá nhỉ.
Mẹ vợ tương lai mau miệng:
- Bác trai cũng có nhạc chuông giống của cháu, nhưng mỗi tội bác chưa mua máy!



NÀY THÌ… GHEN NÀY!

Lão tòm tem chim chuột bị vợ phát hiện, không thể chạy tội. Mụ vợ lão lồng lộn, rủa sả làm lão mất ăn mất ngủ. Nói gì mụ cũng không nguôi ghen. Thế là lão lẻn ra chợ mua cái đầu lươn máu còn đỏ tươi mang về nhà. Lão cho cái đầu lươn vào hạ bộ, rồi cầm con dao phay sáng loáng, nghiến răng kèn kẹt:
- Mẹ kiếp, này thì ghen này. Cho mày hết ghen này…Ối… ối…!
Lão xòe bàn tay đỏ lòm và quẳng lẹ cái đầu lươn ra vườn. Mụ vợ lão kêu thất thanh, mặt xám ngoét. Còn lão giả bộ quằn quại đau đớn ngất đi trên salon.
Lão “ngất” khá lâu mà chẳng thấy vợ nói gì, lão kêu ầm lên:
- Định để tao chết à? Không chở tao đi cấp cứu à, trời ơi là trời!
Vợ lão đang cuống cuồng săm soi ngoài vườn, khóc toáng lên:
- Cấp cứu, cấp cứu… Cấp cứu mà không còn cái… ấy thì cấp cứu làm cái… đ… gì?
Hu… hu… hu…



THỨ NHẤT QUẬN CÔNG
Mấy ông ngồi uống rượu bàn chuyện tứ khoái.
Ông thứ nhất bảo:
- Các cụ ngày xưa phán “Thứ nhất Quận công, thứ nhì ỉa đồng”. Các cụ coi chức tước, danh lợi chả là cái đinh rỉ. Quận công là người cai trị cả một vùng đất rộng lớn mà cũng chỉ được các cụ xếp oai hơn, sướng hơn bố đĩ ỉa đồng mỗi một bậc.
Ông thứ 2 vỗ đùi cái đét:
- “Tinh hoa cổ thi” đây này:
Thứ nhất là đỗ thám hoa
Thứ nhì cưới vợ, thứ ba ỉa đồng.
Rồi ông xã luận rằng: Đỗ thám hoa là đỗ bậc thứ 3 của cuộc thi đình thời phong kiến, chỉ sau bảng nhãn và trạng nguyên. Thế mà thám hoa thám héo cũng chỉ sướng hơn lão nông ỉa đồng hai bậc. Còn kẻ cưới được vợ đẹp cũng chỉ sướng hơn một bậc. Hí…hí…hí…
Ông thứ 3 tiếp:
- Còn câu chí lý này nữa: Thứ nhất tắm sông, thứ nhì ỉa đồng.
Ông thứ 4 khoái chí:
- Các cụ ngày xưa có sướng ỉa đồng thì cũng chỉ sướng cố định thôi. Bây giờ, chúng ta sướng hiện đại hơn. Khách ngồi trên tàu hỏa từ Bắc chí Nam, tốc độ 50- 60/ giờ, mót là ỉa tọt ngay xuống đường ray, không gọi ỉa đồng thì gọi là gì. Mà là ỉa đồng di động nhá. He…he…he…
Sài Gòn, 3.9.2011



CHÓ CHẾT

Một sinh viên rời bếp ăn tập thể của trường, vẻ mặt rất bực tức. Anh chàng ném vật gì đó vào một bụi cỏ ven bờ ruộng. Bỗng một con chó từ bụi cỏ ấy chạy vụt ra kêu ăng ẳng dữ dội rồi nằm bẹp xuống vệ đường. Ông chủ nuôi chó bắt quả tang chàng sinh viên ném chó và “dẫn độ” anh về Phòng Bảo vệ trường, đòi bồi thường thiệt hại.
Ông bảo vệ nhà trường nghiêm mặt:
- Tại sao anh lại ném chết chó nhà người ta?
- Dạ, em vô ý ném chứ không chủ định.
- Anh có nhìn thấy con chó trước khi ném nó hay không?
- Em không hề nhìn thấy nó. Vì lúc đó con chó đang ở trong bụi cỏ. 
Chủ chó gằn giọng:
- Tôi không tin là cậu vô ý. Cậu chủ định nên mới ném nó mạnh như thế. 
- Cháu xin thề chỉ nói sự thật.
Thế là cả ba người ra góc bờ ruộng. 
Tại hiện trường, bụi cỏ bị bật rễ khá nhiều, một ít đất hang chuột tơi xốp bị chó cào lên. Ngay cạnh chỗ đất chó cào lên có một cục tròn, to hơn trái cam, xỉn màu, dính đét vài con mọt chết, tay cầm vào dính nhơn nhớt.
Anh sinh viên kêu lên:
- Đây rồi, cháu ném cái cục này này. Vết răng của cháu còn in rõ rành rành đây. Chủ chó giựt phắt lấy cái cục, săm soi một hồi lâu, đột ngột hỏi:
- Cục gì đây?
- Dạ, đây là cục bột mì luộc của nhà bếp phát cho chúng cháu ăn bữa trưa…

HỎI VẶN - ĐÁP VẸO

Mấy ông ngồi nhậu ”chế” ra chương trình Hỏi vặn - Đáp vẹo. Một ông hỏi liền, ông kia đáp liền:
- Có ông xem tivi bảo nhìn mặt, tắt tivi. Tại sao thế?
- Vì mấy ông lên tivi gáy. 
- Gà trống mới gáy.Tại sao người nói mà lại gọi là gáy? 
- Vì người nói cũng mang giới tính trống và nói quá thì gọi là gáy. 
- Người gáy và gà gáy có gì khác nhau?
- Gà gáy ngắn, còn người gáy dài.
- Người gáy và gà gáy có gì giống nhau?
- Giống nhau ở chỗ khi nhìn thấy con mái, khi được ăn uống no nê thì gáy.
- Còn điểm gì giống nhau nữa?
- Giống nhau ở chỗ cùng một cách nghĩ về tiếng gáy của mình. 
- Xin nói rõ? 
- Gà gáy thì nghĩ nhờ tiếng gáy của mình mà trời sáng. Còn người gáy thì nghĩ nhờ tiếng gáy của mình mà người nghe nhận thức được vấn đề.
- Tại sao gà gáy Ò…ó…o?
- Vì gà chỉ cần mấy chữ O là đủ diễn đạt nội dung gáy.
- Nội dung thế nào?
- Nội dung là không có nội dung gì hết.
- Tại sao nội dung lại không có gì?
- Vì chữ O chỉ là những số không…



DÔ!... DÔ!... DÔ!...

Hai bà hàng xóm thì thào:
- Em thấy vợ chồng chị… hạnh phúc thật đấy. Có lẽ chị có bí quyết gì chăm sóc anh. Chồng em bảo chịu, chỉ bái phục anh nhà chị, chứ không theo được.
- Đàn bà với nhau, có gì em cứ nói rõ, may ra chị có thể giúp…
- Hí… hí… hí… Cứ qúa nửa đêm chúng em lại nghe bên nhà anh chị dô… dô… dô… Chồng em bảo tuổi ông ấy hơn sáu mươi, mình mới đầu bốn, đít vô tư... Tiền bạc lắm mà làm gì. Vợ ông ấy chăm khéo… nên ông ấy thế đấy.
- Hí… hí… hí… Khổ, không có chuyện dô… dô… dô… “ấy” đâu. Khỉ gió nhà em. Được vậy thì có mà… nỡm ạ, hí… hí… hí… Chị nằm trên giường, hé mắt nhìn ra bàn trà, thấy rõ ràng nửa trên của người ông ấy giống y chang thanh niên: Tợp một li rượu, ực! Tợp hai li… ực… ực… miệng chẹp chẹp, mắt mở thao láo, sáng rỡ… Đột nhiên hai tay vung phắt lên trời, miệng dô... dô… dô. Khổ, thế mà nửa người dưới… héo quá, đít cứ dính chặt xuống ghế như bị bắt vít, muốn đứng lên ông ấy phải vịn tay vào mép bàn.
- Thế dô… dô… dô… là dô cái gì, hả chị?
- Rõ trời đày, trời đày. Bóng đá chứ còn gì nữa. Những cái nước mả mẹ nào lại cứ nhè vào lúc nửa đêm mới đá. Hễ bóng chui tọt vào lưới là ông ấy kêu ầm lên dô… dô… dô… thế đấy.
- Ồ, vậy mà em cứ nghĩ… Tự nhiên em lo lo thế nào ấy, chị ơi. Đêm nay em cũng phải bật tivi lên, xem đít nhà em có dính chặt xuống ghế như bị bắt vít không…
Hí… hí… hí…
Sài Gòn, 8.9.2011



ĐỒ CON LỢN

Chàng sinh viên đi tàu điện từ Bờ Hồ về thị xã Hà Đông không có tiền mua vé. Lão bán vé sừng sộ:
- Sao mạt rệp thế mày, một hào mua vé cũng không có là sao?
- Dạ, em là sinh viên… Anh làm ơn cho em đi nhờ với.
- Nhờ vả, ơn huệ… đ... gì. Mẹ kiếp, từ Bờ Hồ về đây, nào Tổng hợp, Ngoại ngữ, Nhạc họa, Công an, Kiến trúc, Bưu điện. Từng ấy trường, đứa nào cũng mạt rệp như mày, vé bán cho ai? Đồ con lợn!
Chàng sinh viên bỗng nhảy cẫng lên:
- Ối anh ơi, mẹ em tháng nào viết thư cho em đầu thư cũng nói: Con ơi, con lợn nhà ta vẫn mạnh khỏe, hay ăn chóng lớn. Mỗi ngày mẹ tắm cho “cu cậu” hai lần. Còn ông bà nội và bố mày thì bình thường... Ôi, anh không cần gọi em là rệp đâu, cứ gọi là em là đồ con lợn nhé…



GIẢI PHÁP HẠN CHẾ TÌNH TRẠNG LI HÔN

Tổ chức Vì gia đình hạnh phúc của thế giới tiến hành một hội nghị rất hoành tráng ở nước X, nhằm tìm giải pháp hạn chế tình trạng li hôn xanh (li hôn ở giới trẻ) đang bùng phát trên toàn cầu. Đại biểu hơn 100 nước tới dự và đọc rất nhiều tham luận trứ danh.
Chủ tịch hội nghị hỏi:
- Mít-tờ Đẹt của Việt Nam có tham luận hay phát biểu gì không?
- Tôi không có tham luận, chỉ xin phát biểu ngắn thế này: Nhiều thế hệ ông bà, cha chú chúng tôi đã đúc rút kinh nghiệm thực tế từ cuộc sống, để lại cho con cháu những câu răn, lời khuyên rất sâu sắc. Ví dụ: “No cơm ấm cật, dậm dật khắp nơi. Áo rách tả tơi, hết nơi dậm dật”. Hoặc câu: ”Một túp lều tranh, hai trái tim vàng”. Nghĩa là, sự giàu sang, vật chất đầy đủ là một trong những thủ phạm gây ra tình trạng giới trẻ li hôn ngày càng gia tăng hiện nay. Dậm dật khắp nơi thì nguy cơ li hôn đã ém sẵn ở trong nhà rồi.
- Mít-tờ Đẹt nói rõ hơn được không?
- Xin hỏi, khi vợ chồng quý vị vừa cãi nhau kịch liệt, mà quý vị chỉ có một túp lều tranh, một cái giường tre, tối mưa gió, hai người có vào lều ngủ chung không?
- Có! có chứ, không ngủ lều thì ngủ đâu? Ngủ ngoài trời, mưa gió ướt sũng, cảm lạnh có mà chết à? 
- Thế nằm chung một giường, trời lại lạnh lẽo, quý vị có sẵn lòng tha thứ cho vợ mình không?
- Ồ! Sẵn lòng! Sẵn lòng! Tha thứ! Tha thứ! - Tất cả đồng thanh vang rền.
- Trường hợp thứ 2. Quý vị có nhà lầu, biệt thự hàng chục phòng ngủ. Khi vợ chồng quý vị vừa cãi nhau kịch liệt, tối có ngủ chung phòng, chung giường không?
- Còn đang tức điên, chung thế nào được! Ngủ riêng! Ngủ riêng cái đã, tính sau! – Tất cả lại đồng thanh vang rền.
- Thế là rõ rồi nhé. Thế là quý vị đã nhìn rõ mặt trái của cuộc sống giàu sang sung sướng rồi phải không?
- Chí lý! Chí lý! Chí lý!
- Hoan hô Mít-tờ Đẹt! Hoan hô Mít-tờ Đẹt!
Chợt từ phía cuối hội trường, một vị tiến lên bục diễn giả phát biểu:
- Tôi đã đi du lịch đến đất nước của Mít-tờ Đẹt nhiều lần. Tôi xin xác nhận phát biểu của Mít-tờ Đẹt có tính thực tiễn và sức thuyết phục rất cao. Nhà tranh vách lá hiện còn rất nhiều, rất nhiều ở vùng sâu, vùng xa của Việt Nam. Điều đó biểu hiện thái độ gìn giữ, trân trọng hạnh phúc gia đình hơn mọi tiện nghi vật chất của người Việt, chứ tuyệt nhiên không phải Việt Nam là nước nghèo nàn lạc hậu. Xin một tràng vỗ tay cho Mít- tờ Đẹt …


ÔNG CON, THẰNG CON

Hai ông bạn lâu ngày không gặp nhau. Ông từ nơi xa đến thấy bạn mình đang bò xoài ra lau nhà, bèn hỏi:
- Các cháu đi đâu hết mà để anh vất vả thế?
- Tôi chưa có cháu nội ngoại nào cả anh ơi.
- Tôi hỏi là hỏi mấy đứa con trai của anh đi đâu hết rồi?
- À, ba ông ấy đang bận ngủ với bận chơi game trên lầu.
- Sao anh lại gọi con mình bằng ông là sao?
- À, con là ông thì mình mới phải lau nhà chứ. Thấy anh đến được nhà tôi chơi thế này là tôi mừng cho anh lắm, là tôi biết nhà anh toàn thằng con không hà.
Ba ông con trên lầu nghe bố nói thế liền đồng loạt chõ miệng lối cầu thang quát xuống:
- Bố cháu dở hơi đấy chú ơi. Bọn cháu bảo để đấy tối mẹ cháu đi làm về bà ấy lau. Thế mà ông ấy có chịu nghe… đ… đâu.



Vũ Duy Chu

Không có nhận xét nào: