Kỳ Ba Tam Kiệt
Lại nói về Phá Ma Kiếm Khách sau khi bỏ
lại Thanh Khê Thi Sỹ, tự mình đi theo lối cũ định đến lùm cây tìm Giáo nha khi
nảy, giải khai huyệt đạo và tạ tội y. Nhưng chưa kịp đến, từ xa đã thấy xôn
xao. Giáo nha rần rần kéo đi đầy đường, nhà nào họ cũng kéo vào hỏi han, dường
như họ đang lùng xục tìm kiếm ai.
Phá Ma chợt tỉnh ngộ “ Họ đi lùng tìm
ta đây, mới xuống núi chưa biết mô tê đã lỡ tay phạm tội với triều đình, thôi
thì phải phi thân vượt qua chỗ này để đi vào thành rồi hẳn tính”. Nghĩ xong
chàng phi thân lên ngọn cây, phóng luôn một mạch về hướng Đà Thành.
Còn xa xa trước cổng thành, chàng dừng lại thì thấy hai bên đường, lẫn vào những câu khẩu hiệu đỏ lòm là hình họa của chàng trai trẻ nào đó có nét đẹp trai huyền bí hao hao giống chàng dán đầy trên các gốc cây. “À, hình của ta chứ ai vô. Tướng mạo đẹp trai như vậy chỉ có ta mà thôi. Họ treo thưởng để bắt ta đây” chàng thầm nghĩ.
Còn xa xa trước cổng thành, chàng dừng lại thì thấy hai bên đường, lẫn vào những câu khẩu hiệu đỏ lòm là hình họa của chàng trai trẻ nào đó có nét đẹp trai huyền bí hao hao giống chàng dán đầy trên các gốc cây. “À, hình của ta chứ ai vô. Tướng mạo đẹp trai như vậy chỉ có ta mà thôi. Họ treo thưởng để bắt ta đây” chàng thầm nghĩ.
Chưa biết tính phải làm gì, Phá Ma chợt nghe
có tiếng trẻ mục đồng hát vang:
Trời của xanh, đất của xanh
Con chim trên cành cũng của anh xanh
Con chim trong quần mới của dân đen
Rồi lại có đứa hát:
Xanh đấu với xanh
Một xanh nhe nanh
Một xanh đột quỵ
Đồng màu đấu nhau
Còn hơn đồng rận
Chẳng hiểu mô tê ất giáp gì hết, Phá Ma
lại lo lắng chuyện chàng bị truy nã nên thầm nghĩ: “ Chuyện ta điểm huyệt, xách
cổ Giáo nha như xách gà thành lớn chuyện rồi, phen này vào thành là không xong.
Theo như lời kể của thi sỹ, trong thành có cả một bộ máy to lớn của Giáo, có
nhiều Giáo quan chức tước cao, mà chức tước càng cao, võ công càng cao cường.
Ta lỡ phạm tội rồi không biết vào tạ tội có được tha thứ không? Nếu không được
tha thứ, một vài người có khi ta đánh lại, nhưng với cả một bộ máy dày đặc,
đông đúc quan nha thì e rằng mãnh hổ nan địch quần hồ, tránh voi nào xấu mặt,
ta phải nhẫn nhịn thôi”
Chàng bỏ ý định vào thành, quay trở ra,
rồi theo hướng nam phi thân phóng tới.
Phi cho đến gần trưa thì chàng vào đến
phủ Kỳ Ba. Biết tin tức về chàng chưa vào đến đất này nên chàng ung dung đi vào
giữa phố để ngắm dân tình.
Chàng đang định ghé vào quán nước bỗng nghe
ầm ầm tiến xe ngựa hý vang phía sau. Chàng nhảy dạt vào bên đường để tránh thì
thấy một đoàn hơn hai chục chiếc xe ngựa chở đầy Giáo nha sát khí đằng đằng
chạy lướt qua. Chàng ngạc nhiên hỏi người dân đứng bên cạnh:
- Chuyện gì khẩn cấp mà Giáo nha kéo đi rầm
rộ?
- Chắc là đi băt kẻ phản động chống Giáo
nào đó.
Chàng nghĩ thầm: “Có lẻ bọn phản động
chống Giáo phải đông đến hàng trăm tên nên mới huy động lực lượng đông như
thế để vây bắt. Ta phải đi theo, liệu tình thế nhảy vào giúp Giáo nha bắt bọn
phản động, qua đó lập công chuộc tội với Giáo”.
Nghĩ xong, chàng phi thân đuổi theo
đoàn xe ngựa. Chạy riết một hồi thì đoàn xe dừng lại trước một ngôi nhà tranh
vách đất bé tèo nằm chơ vơ ở cuối một xóm nghèo. Bọn Giáo nha đùng đùng nhảy
xuống, đếm hơn trăm người, gươm đao lăm le trong tay, theo hiệu lệnh của chỉ huy
triển khai thế trận bao vây chung quanh ngôi nhà. Phá Ma hơi thất vọng vì nghĩ
rằng ngôi nhà tranh bé tý ấy thì trong đó có bao hiêu người lắm mà phải cần đến
lực lượng Giáo nha đông đúc như thế này. Như vậy họ chẳng cần ta giúp sức.
Một Giáo nha là chỉ huy bước đến trước
cửa, vận nội công quát lớn vào nhà:
- Bớ cha con Huỳnh tặc! Hãy mở cửa cho quan Giáo kiểm tra.
Hắn quát cả ba lần mà bên trong vẫn im
thít không nghe động tỉnh. Phá Ma núp trên ngọn cây gần đó ngạc nhiên không
biết cha con Huỳnh tặc là ai, bản lãnh ra sao mà phải huy động đến cả trăm giáo
nha đi vây bắt. Chàng bèn phi thân nhảy tót vào một ngôi nhà dân ở lân cận để
hỏi sự tình. Người trong nhà nầy gồm có một bà lão và mấy đứa trẻ nhỏ, tất cả
đều im thin thít trốn kỹ trong nhà. Thấy chàng từ trên mái bay xuống, bà
cháu hoảng kinh ôm chặt lấy nhau, miệng van xin không ngớt:
- Chúng con là dân lành không có liên lụy
với Huỳnh tặc bên ấy…
Chàng bước đến nhẹ nhàng nói:
- Vãn bối không phải là Giáo nha, xin lão
bà và các em chớ hoảng sợ.
Bà lão lấy lại tinh thần và bình tỉnh
nói:
- Thế ông là ai mà đột nhập vào nhà lão?
- Vãn bối là khách qua đường, thấy Giáo
nha ầm ầm kéo đến bao vây nhà bên kia nên ghé vào đây thăm hỏi sự tình.
Thấy chàng mặt mày sáng láng, ngoại
hình cân đối gợi cảm, ăn nói hiền lành lễ độ, bà lão hết sợ trả lời:
- Bên ấy là nhà của ba cha con Huỳnh tặc…
Cô bé lớn nhất trong ba đứa trẻ vội
cướp lời:
-
Bà này, nhà bác ấy là Kỳ
Ba Tam Kiệt, đó là danh xưng của giới võ lâm phong tặng vì cả ba cha con nhà
bác ấy đều là anh hùng hào kiệt. Bác ấy vẫn giữ truyền thống đạo nhà, vừa
viết sách vừa luyện võ công thế mà bị Giáo bắt xử tù 10 năm. Khi bác
vào tù thì bác gái qua đời, hai con bác là Huỳnh Thục Nữ và Huỳnh Trọng Nam vẫn
còn nhỏ xíu. Nhờ sự lén lút giúp đỡ của bà con láng giềng mà hai anh chị đó vẫn
mạnh khỏe lớn lên, lại tự nghiên cứu võ nghệ gia truyền, quyết chí tu luyện để
tiếp tục theo nghiệp cha …
- Tại sao chỉ viết sách và luyện võ mà cũng bị bắt vào tù?- Phá Ma hỏi.
- Tại sao chỉ viết sách và luyện võ mà cũng bị bắt vào tù?- Phá Ma hỏi.
Đứa bé lúng túng không biết trả lời
sao. Một đứa bé khác chen vào:
- Bác ấy đã ra tù rồi, bây giờ không
biết chuyện chi mà giáo nha lại kéo đến, eo ơi sợ lắm.
Bé lớn nhất nói:
- Thì chị Huỳnh Thục Nữ lại nối nghiệp
cha luyện võ chứ vì chuyện gì.
Phá Ma hỏi:
Phá Ma hỏi:
- Chỉ vậy thôi sao?
- Chị ấy còn dạy cho bọn cháu học
hành.
Rồi cả ba đứa trẻ tranh nhau nói. Nghe
một hồi, Phá Ma đâm ra hoang mang, phản tặc sao lại được hàng xóm cảm tình nể
phục như vậy. Hay là gia đình nầy cũng là phản tặc? Chàng bèn phi qua một vài
ngôi nhà khác để thẩm tra. Lại nghe họ biểu lộ cảm tình với cha con Huỳnh
Tặc y như vậy. Chàng bối rối không biết tính sao đành phi thân qua nóc nhà của
Huỳnh tặc, vạch mái tranh nhìn xuống.
Lúc nầy, đám Giáo nha đã rần rần kéo
vào chật cả nhà, đếm hơn bốn chục, chưa kể những người bao vây chung quanhvà đứng
chốt chặn các ngã đường.
Ba cha con Tam Kiệt bình thản ngồi
xuống bàn, đám giáo nha kẻ đứng người ngồi vây quanh họ vào giữa. Lại có những
giáo nha khác đi lùng sục khắp cả nhà, không chỗ nào họ không sục sạo và
tháo tung ra xem xét tìm tòi.
Người nách thước, kẻ tay đao
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi…
Văn nhân họ Huỳnh trạc độ ngũ tuần,
dáng người thanh mãnh, khuôn mặt có lắm vết nhăn nhưng ánh mắt vẫn tinh anh
sáng quắc. Huỳnh Thục Nữ dáng cao dong dõng, mày ngài mặt sáng, môi đỏ má hồng,
dung mạo đoan trang xinh đẹp nhưng vẫn không kém nét cương nghị của con nhà võ,
đúng là bậc anh thư xứng đáng với sự ngợi ca của bà con hàng xóm. Huỳnh Trọng Nam là
trai thứ tuổi còn non trẻ , mặt vuông chữ điền, tinh anh phát tiết qua ánh nhìn kiên
nghị.
- Chúng tao lục soát nhà mày bởi vì cha
con mày có biểu hiện chống Giáo.- Giáo nha quan hằn học nói.
- Chúng tôi biểu hiện chống Giáo ở chỗ
nào?- Huỳnh Văn Nhân trầm tỉnh hỏi lại.
- Nó nằm trong đầu cha con chúng mầy.
Chúng mầy nghĩ cái gì trong đầu Giáo lại không biết. Giáo có trăm tay nghìn
mắt, chúng mầy lại dám qua mặt Giáo hay sao?
- Những điều chúng tôi chỉ nghĩ trong đầu
cũng bị kết tội chống Giáo hay sao?
Giáo nha quan quát lớn:
- Nhưng con gái mầy đã dùng Liên Lý Nét
Công truyền ý nghĩ chống Giáo của nó ra toàn thế giới ai mà không biết.
Nó cũng giống mày, lén lút luyện môn võ công đã bị Giáo cấm đoán. Chúng mầy
muốn đa môn hay sao?
Huỳnh Thục Nữ nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Đó là môn võ truyền thống của gia tộc
chứ không phải loại tà ma ngoại lai. Còn ý nghĩ của tôi có truyền đi ra ngoài
cũng toàn những ý nghĩ mong muốn cho võ lâm giang hồ tốt đẹp hơn lên, dân chúng
được ấm no hạnh phúc chứ chẳng có ý gì sai trái.
- Mày mong muốn võ lâm tốt đẹp hơn là ý
mày muốn nói võ lâm dưới sự toàn trị của Giáo quang vinh là không tốt đẹp chứ
gì? Ý mày muốn nói dân chúng hiện nay đói rách lầm than chứ gì? Như vậy không
phải là chống Giáo hay sao? Lại nữa giang hồ hiện nay chỉ có một đường lối võ
công độc nhất của Giáo được lưu truyền, chúng mày lại ngấm ngầm tu luyện môn
phái võ công tà đạo là có ý đa môn chống Giáo rồi…
Giáo nha quan đang nói đến đó bỗng dưng
có tiếng la hò mừng rỡ của vài giáo nha đang lục soát:
- Tìm ra rồi, thưa chỉ huy, chúng em tìm
ra rồi!
Bọn chúng mang đến năm cuốn tập
cung kính dâng lên giáo nha quan.
Huỳnh Văn Nhân ôn tồn nói:
- Đó là những cuốn vỡ ghi chép lại chuyện
đời tôi cũng như những điều hay lẻ phải để dạy dỗ con cái. Đó là tài sản riêng
tư của tôi không được phép xâm phạm.
- Khà khà, mày ghi chép toàn bằng ký hiệu
hắc ám khó hiểu, chắc chắn đây là bí kiếp võ công tà ma dùng để chống Giáo. Tao
tịch thu về để Giáo nghiên cứu giải mật, tìm ra bằng chứng đa môn chống
Giáo của cha con mày.
Huỳnh Trọng Nam và
Huỳnh Thục Nữ cùng đứng lên nói:
- Đó là tài sản riêng tư của gia đình,
các người lấy quyền gì mà ngang nhiên cướp đoạt? Hãy trả lại đây!
- À à! Chúng mầy chống đối người thi hành
công vụ. Quân đâu bắt lấy chúng.
Bọn giáo nha rút đao dàn đội hình bao
vây Tam Kiệt vào giữa theo thế trận của Khống Vu Chủ Mụp Pháp. Đây là môn công
phu cơ bản của Giáo thường áp dụng với số đông để khống chế bước đầu, làm mất
tinh thần và nhụt nhuệ khí bất kỳ đối tượng nào cần trấn áp. Nó là một
nhánh công phu lấy từ bộ võ công Gơ Beo Tuyên Truyền Pháp với
đặc điểm nổi bậc là chuyển từ cái không có thành có. Ban đầu với một
người đánh ra thì chưa thấy uy lực gì nhưng nhiều người hợp lại thành thế
trận rồi xuất chiêu lặp đi lặp lại nhiều lần thì từ chỗ chưa có gì, uy lực
dần dần tăng lên đến kinh hồn lạc phách. Nếu đối phương vẫn tiếp
tục chống cự, họ sẽ chuyển qua công phu Bạo Trấn Áp đao
thức để tấn công tiêu diệt.
Ba cha con họ Huỳnh liên lưng lại với
nhau dùng Huỳnh Gia Nhu Đấu Thức và Nhân Quyền Công Lý Pháp lập thế trận ứng
phó.
Quyền cước đao kiếm loang loáng tung
ra, hai bên giao đấu nhau càng lúc càng căng thẳng. Phá Ma chú mục vào đấu
pháp của Huỳnh Thục Nữ, chàng như bị hớp hồn bởi những chiêu thức mượt mà bay
bướm của người đẹp. Mà sao những chiêu thức nầy hao hao giống với võ công chàng
học được của Dị nhân quá vậy? Ngay những khẩu quyết nàng đọc lên khi ra chiêu
cũng gần giống với khẩu quyết chàng đã học.
“Hoa Dân chủ tự do sẽ không thể
nở trên cánh đồng hận thù và hẹp hòi”.
“Ta nhủ thầm rằng phải sống với lòng
nhân ái và tinh thần đạo đức. Ta cố gắng không để quá khứ biến ta
thành một kẻ thiếu lòng vị tha và nhân bản”…
Nàng đọc đến đâu, kiếm của nàng xuất chiêu tương ứng, kiếm ảnh
loang loáng phóng ra như một bức màn lụa mềm mại ảo kỳ, nhẹ nhàng nhưng quyết
liệt hóa giải những đường đao Bạo Trấn Áp hung dữ của đám Giáo
nha.
Trong khi mấy chục thuộc hạ bao vây trấn áp đối phương thì Giáo
nha quan cầm năm cuốn vỡ ung dung bước ra ngoài. Ngay lúc ấy có một xe song mã
ầm ầm lướt đến dừng trước sân, một Giáo quan oai vệ bước xuống. Giáo nha quan
vội cung kính bước đến tấu trình. Hai bên trao đổi vài câu sau đó Giáo nha quan
trở vào trong nhà ra hiệu lệnh cho thuộc hạ ngưng chiến. Giáo nha quan chỉ vào
mặt Kỳ Ba Tam Kiệt nói:
- Tạm tha cho cha con chúng mày. Chờ Giáo
xem xét bằng chứng trong năm cuốn tập tang vật sẽ có biện pháp trừng trị
chúng mày sau. Trong khi chờ đợi, cấm chúng mầy dùng Liên Lý Nét Công gởi
phây, truyền tin tức nầy ra ngoài.
Nằm trên mái nhà, Phá Ma như bị hút hồn vào nét anh thư kiều mị
của Huỳnh Thục Nữ. Một cô gái vừa có sắc lại có tài, đường lối võ công bắt
nguồn từ đâu lại có những nét cơ bản hao hao giống công phu chàng
học được từ Dị Nhân sư phụ. Nhưng rất tiếc nàng lại đi vào
con đường chống Giáo, chàng thở dài.
Ngay lúc đó, bỗng dưng Phá Ma Kiếm Khách nghe một tiếng soạt rất
khẻ vang lên từ chái nhà phía bên kia. Chàng ngước lên vừa kịp thấy một bóng
người áo xanh lướt nhanh qua như ma ảo. Tay nầy là ai mà cũng nằm phục trên mái
nhà để quan sát như ta? Chàng phóng đuổi theo ngay.
Thanh Y nhân phía trước khinh công vào hạng thượng thừa nên chỉ
vèo một cái đã phóng xa ra hàng trăm trượng. Nhưng Phá Ma nào có chịu thua
kém, cũng phóng theo sát nút.
Bỗng dưng người lạ dừng lại. Đó là một hán tử trung niên, mặt
mày cương nghị, dáng vẻ hùng anh. Y nhìn Phá Ma nói:
- Bái phục, bái phục! Ngươi còn trẻ tuổi
mà thân pháp phi thường, không biết tên tuổi quê quán nơi nào…
- Không dám, không dám! Tại hạ họ Trần
sinh ra dưới chân núi Phá Ma nên gọi là Trần Phá Ma, chưa được giang
hồ đặt tên hiệu nên cứ tự xưng là Phá Ma Kiếm Khách, vừa mới ra
chốn giang hồ nên còn bỡ ngỡ. Chẳng hay huynh đài là …
- Ta là Hà Vũ, sinh ở đất Tràng An. Có
chút việc ở Dầu Cương, Đà Thành nên vào giải quyết. Sau đó phải xuôi
vào nam, nhân tiện đi ngang qua đây thấy chuyện náo nhiệt, ghé mắt xem vào…Giờ
ta phải đi ngay vì có nhiều chuyện cấp bách ở phía nam đang chờ ta.
Nói chưa kịp dứt lời, y đã phóng người biến mất, bỏ Phá Ma ở lại
đứng ngơ ngẫn một mình.
An Sa
Kỳ sau: Nhị Hà Song Hiệp


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét