LÍNH ĐỒI SIM: Trân trọng giới thiệu VÕ LÂM KIẾM KÝ của An Sa- một trong những nhà văn nổi tiếng viết truyện kiếm hiệp bằng tay trái (Kim Dung cũng chỉ viết bằng tay phải). Bạn đọc sẽ thấy tài năng của An Sa, chỉ sau một hồi bạn sẽ rơi vào trạng thái "Tiêu tiền đô, hóng chuyện giang hồ". Không tin ư? .. thử là biết.
Nghe
phong phanh Huỳnh lão hay đi ăn chơi nhảy múa, tại hạ bỏ ra một tháng trời lần
lựa nơi chốn ăn chơi. Rồi cuối cùng vào một đêm tối om, tại hạ cũng tìm thấy
lão bá. Những tưởng sẽ rất khó khăn, nào ngờ mới nghe qua ý định của tại hạ,
Huỳnh lão, một tay vẫn còn choàng qua bóng hồng, một tay thò vào túi móc ngay
ra chùm chìa khóa: Giao vườn cho chú em, muốn làm gì thì làm nhưng đừng có
chống lại Nhân dân và Đất nước. Tại hạ mừng rơn, vái lia lịa nói: Vãn bối chỉ
mượn nơi đó làm chốn nương nhờ để tu tâm, luyện tính và ghi chép lại chuyện
giang hồ…
Ngay
trong đêm, tại hạ mang chìa khóa phi thân một mạch về lau sậy viên.
Giữ đúng
lời hứa, ở đây, ban ngày tại hạ đóng cửa tỉnh tọa tu tâm, ban đêm phi thân lên
nóc nhà, dưới ánh trăng sao, đứng múa kiếm bên trời, khắc vào hư không những
chuyện ly kỳ xảy ra trên chốn giang hồ. Thiên truyền kỳ VÕ LÂM KIẾM KÝ ra đời
từ đây.
Tại hạ AN SA kính báo!
Phá Ma Kiếm Khách l à ai?

Chàng tên là
Trần Tủn, sinh ra dưới chân núi Phá Ma, học được vài chiêu kiếm đã xưng là Phá
Ma Kiếm Khách, mang kiếm ngông nghênh ra giang hồ hành hiệp. Chẳng may ngay lần
đầu tiên xuất kiếm, chàng đã đụng phải một thằng cướp đường võ công cao
cường. Qua chưa đầy hai hiệp, chàng đã bị hắn đánh văng kiếm và
trúng một chưởng, bay xuống vực sâu muôn trượng, tưởng đã thịt nát thây tan.
Nào ngờ khi chàng văng xuống, hướng rơi lại trúng ngay lên đầu của một dị nhân
đang ngồi luyện công dưới đáy vực. Ôi thôi, cả chàng lẫn dị nhân ắt phải dập
thành một cục như bải phân voi trước gia tốc rơi từ trăm trượng xuống. Nhưng
may quá đây là dị nhân tu luyện lâu năm dưới đáy vực, võ công thượng thừa sánh
ngang Độc Cô Cầu Bại nên người chỉ ngồi nguyên tại chỗ sử dụng tuyệt chiêu Đầu
Mô Công, dùng minh trí phóng chưởng từ đỉnh đầu hóa giải sức rơi từ muôn
trượng, đỡ lấy thân hình chàng đặt nhẹ xuống đáy vực.
Sau khi nhìn
ngắm nghía ngoại hình, tướng mạo và phỏng vấn vài câu, dị nhân nhận ra Trần Phá
Ma tuy nói năng hơi quê mùa cục mịch nhưng ngoại hình cao ráo đẹp trai, dáng
người cân đối, nhìn rất gợi cảm nên cho bái sư và truyền tuyệt kỹ võ công.
Sau 10 năm tu
luyện, Phá Ma Kiếm Khách lĩnh hội phần nào tuyệt học của Dị Nhân, bèn xin thầy
phi thân ra khỏi vực sâu để vào chốn giang hồ tiếp tục công việc hành hiệp vốn
đã bị bỏ dỡ cách đây 10 năm.
Kiếm vắt ngang
vai, Phá Ma Kiếm thoắt vài đường phi thân đã xuống đến chân núi. Đang loay hoay
tìm đường vào chốn thị tứ thì chàng gặp ngay một hán tử mặt mày dữ tợn, vũ khí
đầy người. Hán Tử đứng chặn giữa đường, lên giọng nạt to:
- Tên
kia, ngươi là ai, lý lịch thế nào, từ đâu đến và định đi về đâu? Nhanh nhanh
khai báo!
Chàng dừng lại,
lòng cảm thấy bực bội nhưng vốn có truyền thống vâng phục nhà chức trách và
nghĩ đây có lẻ là một quan nha nên bề ngoài vẫn cố giữ lễ, nhã nhặn trả lời:
- Khà
khà, hành hiệp ư? Ngươi có Lây xình lệnh không? Hán tử cười khẩy và quát lớn.
- Lây
xình lệnh là cái gì, tại hạ không biết.
- Là
cái giấy phép hành nghề hành hiệp đó. Có giấy đó thì ngươi mới đi hành hiệp
được bèn không ta bắt đầu ngươi trói gô lại mang về cho Giáo xử tù ngay.
Phá Ma Kiếm
Khách ngạc nhiên hỏi:
- Ai
cấp lây xình lệnh đó và Giáo nào xử tù? Và huynh đài là quan chức gì mà mới mở
miệng đã đòi bắt tại hạ?
Hán tử rút đao
ra lăm lăm chỉ vào mặt Phá Ma nạt lớn:
- Ở
đây ta là người chất vấn chứ không phải ngươi. Ngươi không biết ta là ai sao?
Ta là Giáo nha phụ trách khu vực nầy, ai đi lại làm gì ở đây cũng đều phải qua
ta. Ngươi chui từ nơi nào ra mà không biết chuyện? Tất cả giang hồ nầy, dân
chúng nầy là của Giáo. Đường ngươi đi là của Giáo, không khí ngươi thở là của
Giáo, cơm ngươi ăn là của Giáo. Giáo là tất cả. Ta là người của Giáo, hơn nữa
là làm đến chức Giáo nha, ta có quyền bắt ngươi bất cứ lúc nào nếu ta muốn. Họ
tên, lý lịch của ngươi là gì mau khai ra!
Thấy đối phương
càng lúc càng hung hăng hống hách, Phá Ma Kiếm Khách không còn giữ được phong
thái nhún nhường, nghiêm giọng nói:
- Ta
họ Trần, hiệu là Phá Ma Kiếm Khách…
Mới nghe tới
đó, hán tử há mồm trợn mắt, mặt đỏ phừng phừng la to:
- Phạm
húy, phạm húy! Đại phạm húy! Ngươi cả gan đặt tên hiệu là Phá Ma! Đồ phản động,
chống lại Giáo ngay ở cái tên. Ta bắt ngươi ngay.
Chưa nói dứt
lời, đội tuần đã múa đao xuất chiêu xông vào. Phá Ma liếc mắt đã thấy tên nầy
võ nghệ tầm thường không đáng chấp trách hơn nữa là một quan chức dù gì thì
cũng đại diện cho triều đình nên lạng nhẹ ra xa tránh né. Chàng nói:
- Tại
sao tên hiệu của ta là Phá Ma Kiếm khách lại phạm húy? Phạm húy ai?
- Ngươi
là đồ phản động, âm mưu chống lại Giáo ngay từ cái tên. Ta không nhiều lời, bắt
mi về lập công dâng Giáo.
Nói xong, hán
tử lại múa đao xông vào. Lần nầy y không dám coi thường địch thủ nên xuất ngay
tuyệt chiêu trong Bạo Trấn Áp đao thức, đưa đao ảnh phủ chụp lên đầu Phá Ma.
Với thường dân hoặc người võ công bình thường thì dưới chiêu thức hiểm độc này
ắt phải quỳ mọp xuống đất, đưa hai tay ra sau chờ trói thì mới mong thoát chết.
Nhưng Phá Ma Kiếm Khách chỉ cười khảy, không cần rút kiếm, hơi đảo người một
chút theo bộ pháp Ôn Nhu Đấu Tranh Thức đã lạng ra khỏi vùng phong tỏa của đao
ảnh và vòng qua bên hông xuất chiêu điểm nhanh vào yếu huyệt của hán tử. Y
buông đao ngã lăn quay ra đất mê man bất tỉnh.
Phá Ma Kiếm
Khách hơi hoảng kinh vì chỉ định điểm nhẹ để vô hiệu đòn tấn công của đối
phương nào ngờ y hoặc võ công quá kém hoặc do công phu của chàng quá cao nên
với một đòn nhẹ của chàng đã lăn quay ra bất tỉnh. Tuy vậy chàng cũng nhận thấy
rằng tên này tuy công lực còn loàng xoàng, nhưng chiêu thức rất tà ma hiểm ác,
loại võ nầy chắc chắn không phải là võ học truyền thống dân tộc mà có lẻ bắt
nguồn từ bọn tà đạo phương Tây hoặc phương Bắc cần phải tra hỏi cho ra. Nghĩ
thế chàng bèn thò tay túm áo tên giáo nha xách đi theo để chờ khi y tỉnh lại mà
xét hỏi.
Dọc đường đi
dần vào chốn thị tứ, Phá Ma Kiếm Khách phát hiện ra chuyện kỳ quái. Bất cứ
người dân nào thấy chàng xách tên giáo nha như xách một con gà đều xanh mặt,
hoảng hốt tìm đường trốn né. Chàng nhiều lần định tiếp cận một người dân nào đó
để hỏi chuyện nhưng đều thất bại. May thay đến một đoạn đường vắng, chàng thấy
một hàn nho trung niên đang thơ thẩn đứng nhìn về phía mặt trời như xuất thần.
Chàng lướt đến bên cạnh, mà y vẫn không hề hay biết, hồn như phiêu bổng, miệng
đang lẩm bẩm ngâm nga. Biết đây là thi sỹ đang lúc xuất thần sáng tạo nên chàng
tôn trọng đứng lắng nghe.
Mặt trời lên sáng chói
Nhưng bên cạnh Giáo của tôi
Vẫn thấy sao lu mờ
Giáo của tôi ơi! Giáo của tôi ơi!
Người sáng hơn mặt trời
Và sáng hơn những gì sáng nhất
Tim tôi đó, toàn phần tươi đỏ
Xin dành cho tất cả Giáo tôi
Óc tôi đó một màu xám xịt
Cũng dành luôn cho Giáo, Giáo ơi!
Lòng của tôi chứa toàn…
Ngâm đến đó,
thi sỹ giật mình tỉnh trí, hoảng hốt tự nói:
- Không
được, không được…
Phá Ma không
nín được, bật miệng phì cười. Thi sỹ ngoảnh lại thấy chàng xách Giáo nha trong
tay, giật bắn người tháo lui mấy bước, mặt mày xanh ngắt, người run lẩy bẩy gần
như muốn ngã lăn ra ngất xỉu.
Phá Ma vội nói:
- Chớ
sợ, chớ sợ! Tại hạ không làm hại huynh đài. Tại hạ chỉ muốn hỏi vài câu cho tỏ
tường…
Nho sỹ lắp bắp:
- Tôi
không liên can, xin người thả tôi đi…Thế này thì chết cả ba họ nhà tôi mất.
- Chuyện
gì mà huynh đài quá sợ hãi?
Nho sỹ nhìn vào
Giáo nha mà run lên cầm cập không nói nên lời. Phá Ma hiểu ý, đặt giáo nha vào
lùm cây bên đường rồi dẫn nho sỹ đến một khúc quanh vắng vẻ.
- Bây
giờ xin huynh đài bình tỉnh nói cho tại hạ rõ vì sao mà sợ người ấy quá mức
vậy? Hắn là cái gì? Giáo là cái gì mà tại hạ nghe hắn nói luôn miệng đầy vẻ
cung phụng và huynh đài làm thơ ca ngợi là sáng hơn mặt trời?
- Chỗ
này vẫn chưa an toàn, tìm chỗ vắng hơn. Huynh là kẻ phản động chống Giáo, ai
thấy tôi đứng cạnh huynh là tù đày cả ba họ nhà tôi.
Để khỏi lằng
nhằng mất thì giờ, Phá Ma nắm nho sỹ lên, cặp vào nách rồi phi thân một mạch
lên Hải Vân Sơn, bay ra gành đá chìa ra chơ vơ giữa biển trời khó ai bén mảng
tới. Lúc này nho sỹ mới lấy lại bình tỉnh nói:
- Huynh
ở hải ngoại mới về hay sao mà không biết thời cuộc giang hồ?
- Không,
tại hạ tu luyện dưới đáy cốc hơn 10 năm nay mới lên nên không biết chuyện giang
hồ đổi thay.
- Đổi
thay nhiều lắm. Hiện nay giang hồ nhất thống dưới quyền thống lĩnh của Giáo…
- Giáo
là cái quái gì?
- Ấy
chết, miệng ăn mắm ăn muối đừng có phạm thượng. Giáo là Ma Giáo đại quang vinh.
Từ hồi Ma giáo lên thống lĩnh giang hồ, tất cả các giáo phái khác bị dẹp tan,
bị tiêu diệt sạch. Cả giang hồ chỉ còn duy nhất một giáo phái thôi đó là Ma
Giáo đại quang vinh. Do vậy dân chúng chỉ cần gọi Giáo thôi là hiểu giáo
nào rồi.
- À
à thì ra vậy.
- Người
học võ chỉ học độc một môn võ của Giáo, ai tập luyện hoặc học môn võ nào khác
là bị bỏ tù. Muốn tu luyện môn võ nào khác chỉ còn nước ra hải ngoại hoặc trốn
lên trên núi…
- À,
hèn gì sư phụ tại hạ phải trốn dưới vực sâu tu luyện từ hơn sáu chục năm qua mà
không hề đi lên với giang hồ. Thế cái ông ấy làm cái chức gì trong Ma giáo mà
ngông nghênh hống hách?
- Ngài
ấy làm chức Giáo nha khu vực là cái chức rất nhỏ chỉ cao hơn Giáo nô một bậc.
- Hèn
gì võ nghệ hắn quá tệ.
- Đúng
rồi, huynh mà gặp các Giáo quan cao hơn thì e huynh không đánh lại đâu.
- Đừng
gọi tại hạ là huynh, tại hạ là Phá Ma Kiếm Khách, tuổi nhỏ hơn huynh đài. Huynh
đài tên họ là gì? Quê quán ở đâu xin cho biết để tiện xưng hô.
Thi Sỹ xanh mặt
nói:
- Huynh…huynh…tiểu huynh đặt tên như vậy là phạm húy rồi. Tôi là
thi sỹ quê ở Thanh Khê nên gọi là Thanh Khê thi sỹ. Hôm nay ra ngắm cảnh làm
thơ cho đạt chỉ tiêu…
- Đạt chỉ tiêu là sao?
- Theo VănThi lệ của Giáo, tôi hành nghề thi sỹ, có lai xình lệnh
đàng hoàng, theo chỉ tiêu, mỗi tháng tôi phải làm ra 10 bài thơ ca ngợi Giáo
đại quang vinh. Đang làm đến bài thứ chín thì tiểu huynh xuất hiện làm cho tắc
tị đường sáng tạo. E rằng tháng này không đạt chỉ tiêu.
Tiếp sau đó,
Phá Ma nghe Thanh Khê thi sỹ kể một thôi một hồi về Giáo, cuối cùng hiểu ra ít
nhiều buộc miệng hỏi:
- Như vậy Giáo giống như triều đình, ta phải tôn kính. Quân xử
thần tử thần bất tử bất trung. Vậy lúc nảy ta đánh người của Giáo là đắc tội
với triều đình…à với Giáo. Mà đứng đầu Giáo có phải là vua không?
- Còn hơn cả vua ấy chứ. Nhiều vua lắm. Có đến mười mấy đấng Giáo
Vương, đông quá, tại hạ nhớ không hết. Mười mấy Giáo vương ấy phân công nhau
mỗi người mỗi lãnh vực. Một vua phụ trách Giáo gọi là Giáo Chủ, một vua đứng
đầu giang hồ gọi là Giang Hồ Trưởng, một vua phụ trách Mị Viện gọi là Mị Viện
Trưởng, một vua phụ trách an ninh gọi là Tổng Nha Trưởng, một vua phụ trách
quân sự gọi là Tổng Binh Trưởng, một vua cai trị giang hồ gọi là Tổng Quản
Giáo...
- Tổng Quản
Giáo nghe như tổng cai tù vậy. Lẻ nào cả giang hồ nầy là một nhà tù à? Phức tạp
quá, có đến mười mấy vua thì ta biết trung với vua nào?
- Khẩu lệnh ngày
nay là trung với Giáo hiếu với dân. Trung với Giáo là trung luôn một lần với mười
mấy vị Giáo Vương. Còn hiếu với dân nhưng không phải dân nào cũng được hiếu đâu
nhé.
Phá Ma ngạc nhiên:
- Ủa lại có nhiều
loại dân lắm sao?
- Có hai loại
thôi. Xích dân và hắc dân. Hiếu với dân là phải hiểu rằng hiếu với xích dân
thôi.
- Làm sao phân
biệt được dân đỏ với dân đen?
- Xích dân chỉ
có vài triệu người thôi, có mang một tấm thẻ bài đỏ lòm trước ngực. Còn
dân đen thì đông vô số kể như rác rưới không cần phải để tâm.
- Giáo từ đâu
ra, ai tôn suy Giáo lên mà nghe phức tạp...
Nho sỹ sợ hãi
nói:
- Ấy chết. Giáo đại quang vinh, sáng hơn nhật nguyệt, xuất phát từ
Tây phương, truyền về Bắc phương, lan xuống Nam phương và sẽ tỏa rạng quang vinh ra
toàn thế giới. Nhờ vậy mà giang hồ nhất thống, trường trị muôn năm, vạn thọ như
cương, tự do hạnh phúc, nhiệt liệt hoan hô…
- Thôi
đủ rồi. Nghe huynh hô mà ta muốn tẩu hỏa nhập ma quá.
Ngẫm nghĩ một
lát, Phá Ma ra chiều am hiểu:
- Nghĩa là từ
nay thay vì trung với Quân ta phải trung với Giáo, hiếu với dân đỏ. Ta
phải phò Giáo mà hành hiệp giang hồ, cứu khốn phò nguy dân đỏ. Nhưng ta lỡ
tay tấn công người của Giáo không biết phải làm sao?
Thi Sỹ xanh mặt
nói:
- Tội ấy thì
Giáo không thể nào tha. Tiểu huynh nên trốn đi là tốt nhất. Nhưng lỡ có bị bắt
thì ngàn lần xin tiểu huynh đừng bao giờ khai ra đã gặp kẻ hèn mạt nầy.
- Huynh yên
chí. Bây giờ xuống núi thôi.
- Tiểu
huynh cứ đưa tôi xuống chân núi rồi tôi tự về. Vào lại chỗ cũ e có người trông
thấy thì toi đời ba họ.
Phá Ma thấy thi
sỹ quá hèn nhược, bực mình nói:
- Giáo là đấng thống trị giang hồ sáng
hơn nhật nguyệt chứ phải là quái vật đâu mà huynh sợ đến vãi đái
như vậy?
- Trung niên thi sỹ gần như muốn ngã lăn
ra bất tỉnh.
Phá Ma cặp y
phi thân xuống chân núi, bỏ lại đó rồi tự mình đi theo lối cũ vào hướng Đà
Thành.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét