George Graham Vest (1830-1904) là người rất nổi tiếng trong lịch sử nước Mỹ, nhưng không phải
nổi tiếng vì ông là một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, mặc dù ông làm chức vụ này đến
24 năm. Ông nổi tiếng vì một bài diễn văn, đúng hơn là một bài bào chữa vỏn vẹn
có 375 chữ ca ngợi một con chó, khi ông còn là một luật sư.
Vào năm 1870,
9 năm trước khi trở thành Thượng nghị sĩ, luật sư George Graham Vest đã nhận
bào chữa cho một người thợ săn kiện một người chăn cừu đã giết chết con chó của
mình vì nghi con chó này đã giết những con cừu của ông ta. Tên con chó là Old
Drum. Bằng những lời ngợi ca con chó, ông đã thuyết phục được toàn thể hội thẩm
đoàn và thân chủ của ông đã thắng kiện.
Ngày nay,
trước trụ sở một tòa án tại Warrensburg, bang Missouri, người ta đã dựng
tượng đài một con chó kèm theo “A Tribute to the Dog” để đánh dấu sự kiện lịch
sử này.
Thưa hội thẩm đoàn,
Người bạn tốt nhất mà ta có được trên đời này có thể quay lưng chống lại
ta và biến thành kẻ thù của ta.
Con cái mà ta hằng yêu thương chăm sóc có thể trở thành những đứa vô ơn
bạc nghĩa.
Những người gần gũi và thân thiết với ta nhất, những người mà ta tin
tưởng đem giao phó hạnh phúc và danh dự của mình, một ngày nào đó có thể trở
thành những kẻ phản bội.
Tiền bạc mà ta có được có thể sẽ mất đi, mất ngay vào lúc ta cần nó nhất.
Danh tiếng của con người có thể tiêu tan trong khoảnh khắc vì một hành vi
nông nổi.
Những kẻ từng quỳ gối tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể trở thành những
kẻ đầu tiên ném vào ta hòn đá hiểm độc khi bóng mây sa cơ lỡ vận phủ xuống đầu
ta.
Trên thế gian vụ lợi ích kỷ này, con người chỉ có thể có được một người
bạn vô tư không điều kiện, một người bạn không bao giờ rời bỏ ta, không
bao giờ vô ơn bạc nghĩa, không bao giờ phản bội, đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta, dù ta giàu sang hay ta nghèo khó, dù
ta khỏe mạnh hay ta ốm đau bệnh tật.
Nó ngủ dưới nền đất lạnh, bất chấp giá rét mùa đông hay bão tuyết, miễn
sao được ở gần ta.
Nó vẫn hôn vào bàn tay ta dù ta không còn thức ăn gì cho nó.
Nó liếm vào những vết thương và những chỗ ta đau đớn khi va chạm với sự tàn bạo của cuộc đời.
Nó canh giấc ngủ cho ta khi ta là kẻ cùng khốn cũng giống như khi ta là
một ông hoàng.
Khi tất cả bạn bè đều rời xa ta, riêng con chó thì ở lại.
Khi ta mất hết của cải, thân bại danh liệt, thì tình yêu thủy chung của
con chó đối với ta vẫn ngời sáng như ánh mặt trời xuyên thấu chín tầng mây.
Và đến lúc đời ta kết thúc, Thần chết rước ta đi và thân xác ta nằm dưới
lòng đất lạnh, khi người thân bạn bè đưa tiễn đã quay về để tiếp tục bận rộn
với cuộc sống của họ, thì con chó cao quý vẫn còn nằm bên nấm mồ ta, đầu gục
xuống giữa hai chân, đôi mắt đau buồn nhưng vẫn mở to cảnh giác, trung thành và
chân thực ngay cả khi ta đã chết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét