Cũng như nhiều người bình thường khác trên đất nước Việt Nam, tôi cũng có những người thân mất đi tính mạng do bom đạn, gửi lại máu xương nơi trận mạc. Nhưng sự hy sinh của họ phải được chúng ta nhân lên thành ý nghĩa của hòa bình, thịnh vượng cho đất nước hôm nay chứ không phải để mặc cho thời gian lấp đầy những hố sâu hận thù. Chúng ta có trách nhiệm chứng minh cho thế giới thấy người Việt nhân ái, vị tha, yêu hòa bình bằng bản lĩnh, sự đổi mới tư duy và nhận thức của mình. Có như vậy ta mới yên tâm rằng con cháu ta sẽ không bao giờ lặp lại quá khứ đau thương mà cha ông chúng phải trải qua.
Tôi thiển nghĩ ta nên định danh ngày 30/4 là "Ngày hội thống nhất", ngày Hội mà anh em ta phải đánh đổi bằng máu xương của nhiều thế hệ. Tôi không ngại việc các đồng nghiệp cho tôi là tự diễn biến vì tôi luôn xác định phải "Nói thật - Làm đúng - Tuân theo lẽ phải - Tôn trọng tự nhiên".
Tuy không hoàn toàn đồng ý với những vấn đề Ly Lam (Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần) nêu dưới đây nhưng có thể khẳng định đây là thời điểm thích hợp nhất để hòa giải dân tộc và định nghĩa lại một cách khái quát nhất cho ngày 30/4.