| Nghĩa trang liệt sỹ huyện Quảng Hòa, Cao Bằng |
Mấy hôm trước chúng tôi có lên Thị trấn biên giới Tà Lùng (Cao Bằng), qua
tiếp xúc, hỏi chuyện sinh hoạt của bà con mới thấy rõ thêm phần nào tính chất
phức tạp của tình hữu nghị Việt- Trung. Những người lớn tuổi vẫn còn nhớ rõ
những ngày tháng 2/1979 và suốt gần chục năm sau đó, câu chuyện của họ từ quá
khứ đến hiện tại cho thấy còn đó sự ngờ vực về một thứ gọi là tình hữu nghị.
Cũng sắp đến
ngày kỷ niệm, tôi xin gửi tới Lính đồi sim (những người lính trung đoàn 138 anh
hùng) quan điểm của nhà báo Hòa Bình về sự kiện bi
thương mà ta từng chứng kiến. Trong chúng ta chắc không có đồng chí nào quên,
nhưng nhắc lại nó như một bài học cho hôm nay thì thật hiếm hoi quá.
“Khép lại
quá khứ không có nghĩa là đoạn tuyệt với quá khứ. Quá khứ sống trong ký ức của
dân tộc, trong tâm khảm của con người Việt Nam .”
Thi thể của nữ tù binh Việt Nam bị lính Trung Quốc hãm hiếp tập thể, sau đó cắt lấy bộ ngực, bộ ngũ tạng, đôi bắp đùi chân tay để ăn ...
Báo Giáo dục
mới đây cho đăng tải bài viết “Ông Tập Cận Bình không nên vinh danh kẻ
tham gia Chiến tranh Biên giới” của
tác giả Hồng Thủy. Nội dung bài viết phản ánh, trong ngày 23, 24/1, ông Tập Cận
Bình thị sát tập đoàn quân 14 đóng tại Vân Nam, và ông đã vinh danh Vương Kiến
Xuyên, người tham gia chiến tranh Biên giới 1979 (chết trận 1984), đồng thời
ngợi ca Vương Kiến Xuyên là “vì tổ quốc không tiếc máu nhuộm chiến kỳ.”
“Luật im lặng”
Luật im lặng
đó khiến “biên giới” sau 30 năm vẫn chưa thể mở cửa.
Năm 2008
chính phủ Trung Quốc đã cắt trợ cấp cho cựu chiến binh và cựu sỹ quan quân đội
tham gia cuộc chiến, đồng thời nước này cũng không cho báo chí viết bài đưa tin
về cuộc chiến tranh 1979. Một cuộc gặp kỷ niệm của 3.000 cựu chiến binh Trung
Quốc (Quảng Tây) cũng bị giải tán.
Hé mở 1979?
Tổn thương và sự vinh danh
![]() |
| Quân đoàn 20 (Trung quốc) đánh Thị xã Cao Bằng theo hướng Tà lùng |
Trong khi
chờ một sự cởi mở thực sự từ các nhà lãnh đạo hai nước, thì hãy thử tìm đến vị
trí của những người lính.
Mang trên mình còn lắm vết thương, người vẫn hiên ngang ra
chiến trường, vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người, độc lập tự do.”
Chiến tranh
đã qua, cuộc chiến đã qua, cái gọi là “ảnh hưởng đến mối quan hệ 2 nước” hay
làm “tổn thương tình cảm nhân dân Việt Nam ” mà báo Giáo dục nêu ra có thể
khiến cho các cựu chiến binh phì cười vì bình luận đó.
Bởi với họ
(cựu chiến binh, liệt sĩ, người dân), cuộc chiến đã qua rồi, đối đãi với người
đã nằm xuống và thân nhân họ như thế nào mới là điều quan trọng.
Không một
dòng chữ, không cho phép nhân dân biết về sự kiện, để cho những người nằm xuống
cô quạnh nơi đất lạnh, để cho những cựu chiến binh còn sống phải chật vật trong
đời thường vì thương tật và ngại nhắc đến sự kiện vì “sự nhạy cảm”. Đó mới là
cách làm “tổn thương nhân dân Việt Nam ” nhanh nhất.
Hãy xem sự
kiện biên giới 1979 và sự hoan hỉ của truyền thông Trung Quốc ở vị trí 3.000 cựu
chiến binh Trung Quốc từng bị giải tán ở lễ tưởng niệm thay vì đá sang “xuyên
tạc, bịa đặt, phi nghĩa”. Điều đó có nghĩa, báo Giáo Dục và các báo đài khác,
nên tìm cách chia sẻ với người đọc về cuộc chiến Biên giới, trong vị trí thời
bình, thay vì những luận điểm đầy phẫn nộ của thời chiến, nơi kẻ trước mắt là
kẻ thù không đội trời chung.
Bởi “phẫn
nộ” đó, càng khiến cho tác giả Hồng Thủy nói riêng và báo Giáo Dục nói chung,
hiểu sai về câu chữ “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, vì lịch sử không thay
đổi, không lãng quên, và khép lại chứ không phải là cách “đóng” lại như hiện
nay.
Năm 2009,
T.S Nguyễn Sĩ Dũng – Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội trong một bài viết trên
báo Tiền Phong cũng cho rằng: “Khép lại quá khứ không có nghĩa là đoạn tuyệt với
quá khứ. Quá khứ sống trong ký ức của dân tộc, trong tâm khảm của con người
Việt Nam .”
Trong buổi
tưởng niệm nạn nhân vụ thảm sát Nam Kinh vào cuối năm 2014, ông Tập Cận Bình
cũng nhấn mạnh: “Những kẻ quân phiệt phải chịu trách nhiệm cho chiến tranh chứ
không phải người dân. Nhưng mọi người cũng không nên quên những tội ác ghê tởm
mà quân xâm lược đã gây ra”. Đó là cách mà Trung Quốc đang thay đổi dưới thời
Tập Cận Bình.
Có lẽ ông ta
(Tập Cận Bình) đã dần học được cách người Mĩ tìm kiếm những người lính “ngã
xuống vì chiến tranh phi nghĩa” trong gần 40 năm qua, học cách người Mĩ “nhắc
nhở nhân dân Mĩ không quên vì cuộc chiến ở Đài tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam
(Vietnam Veterans Memorial)… Và tất nhiên không tổn thương, không gây xấu mối
quan hệ vì sự tưởng niệm đó! Bởi người ta đang đi tìm lại bài học của cuộc
chiến hơn là cứ áp đặt một lối nghĩ khô cứng: “khơi lại nỗi đau chiến tranh”.
| Hoàng hôn Tà lùng |
Người Mỹ có
thể trầm lặng, nhưng họ sẽ không bao giờ im lặng, nhất là trong việc đối đãi
với những ai từng đứng dưới quốc kỳ, quân kỳ Mỹ và nằm xuống…
Việt Nam có lẽ phải
sẽ làm như vậy, đoạn tuyệt đã quá đủ rồi, và giờ cần phải mở lời trở lại… Đừng
để 1979 trở thành cục đá tảng đầy nặng nhọc cho người dân Việt Nam , cựu chiến
binh và những người nằm xuống.
Do đó, cần
lắm một sự ghi nhận “Lê Đình Chinh” đối với toàn thể các chiến sĩ đã từng tham
gia cuộc chiến…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét